Thứ Hai, 13 tháng 4, 2009

Hi, Stranger!

Buổi tối hôm ấy, cậu đã đến, mang lại cho tớ một cảm giác tớ chưa bao giờ có trong đời... Xin chào, Người lạ...

http://img254.imageshack.us/img254/1065/14004381138e3bdf22b5.jpg

Đột ngột, không báo trước, cậu ùa đến như một cơn bão lớn, mạnh mẽ, quyết liệt và rất quyết đoán. Ngay từ những dòng đầu tiên hiện lên trên khung cửa sổ chat của YIM, tớ đã biết cậu là người luôn chủ động, luôn tiến tới đầu tiên.

Và vẫn là tớ, tớ của rụt rè và luôn sợ hãi, tớ lảng tránh câu hỏi của cậu để chúng ta có thể nói những chuyện khác, chuyện trên trời, dưới biển, nhưng cuối cùng nó lại quay về ngay từ lúc câu chuyện bắt đầu: cậu là ai, mình là ai... chúng ta đã từng quen nhau chưa..

Chưa, đối với tớ, cậu là một người xa lạ, trong buồi tối bình thường như bao ngày khác, cậu đến với tớ qua YIM, cậu mang đến một cảm giác mới lạ, ấm áp và đầy tin tưởng, và tớ, lần đầu tiên trong đời bước một chân ra khỏi thế giới riêng của mình, để đón nhận cậu, người lạ ạ!

Những gì chúng ta có với nhau - nghe thật buồn cười, tối ấy có thể gọi là "tình một đêm" - chúng ta chưa giáp mặt nhau dù chỉ một lần, chưa nói chuyện với nhau dù chỉ một lần, chúng ta chỉ là 2 người vô tình đụng độ nhau và rồi có những giây phút đẹp để được sống thật với lòng mình, để tớ được nói với cậu những điều chẳng ai được biết... "Tình một đêm", tục đấy nhưng mà cũng thanh đấy, dư vị của một mối quan hệ giữa những người lạ có với nhau: phút nào đó mãnh liệt, chốc nào đó bùng cháy, lát nào đó lại lắng xuống êm đềm thật nhẹ nhàng và sâu lắng.

Ngạc nhiên và rồi đến tò mò, tớ ngạc nhiên vì cậu chủ động làm quen với một người lạ - lúc ấy, ta với nhau là những người lạ. Tớ tò mò muốn biết cậu là người thế nào, ra sao... Khởi đầu bằng một loạt những sự trùng lặp đến ngạc nhiên, mà cậu cũng phải thốt lên "Ôi trời ơi", còn tớ, tớ càng không hiểu sao một người như cậu lại ngạc nhiên đến thế? Cậu là ai hả người lạ? Cậu muốn gì ở tớ, một người lạ cũng như cậu?

Chúng ta bắt đầu câu chuyện chẳng khó khăn chút nào, nó cứ tự ùa đến mà như cậu nói với tớ: không dứt ra được, cứ hết chuyện này rồi đến chuyện khác... Câu chuyện buổi tối cứ thế trôi vèo vèo cho đến lúc cậu hỏi: "11h30 tối nay on được không?", tất nhiên là được chứ, tớ có mất gì đâu, cậu có mất gì đâu.. và lần đầu tiên, tớ cho cậu biết tên thật của tớ, điều tớ lảng tránh ngay từ khi bắt đầu câu chuyện của chúng ta, bởi giờ đây, tớ cảm thấy không còn nghi ngại gì ở cậu, bức tường bảo vệ dựng chắn giữa chúng ta coi như đã hạ xuống được một phần. Một phần thôi nhưng là cố gắng rất rất nhiều từ phía tớ... và cậu là ai, vẫn là một Người lạ...

11h45, tớ không thấp thỏm đâu, tớ chẳng mong đợi đâu, bởi chúng ta đã có gì với nhau? Nực cười nhỉ, một cuộc đối thoại ảo mà thật giữa 2 kẻ xa lạ chẳng có gì níu kéo tớ cũng như cậu, nhưng sao tớ vẫn ko rời bàn phím, mắt không rời màn hình, chờ đợi dù chỉ có 1% cơ hội: cậu sẽ online và buzz tớ.

Và cậu ở đó, lại gọi tớ, và cũng vội vã bằng những câu thoại rất ngắn như giục giã tớ phải đáp lời ngay... cậu mà, cậu thích những câu ngắn, nhanh, gọn, còn tớ, tỉ mẩn gõ những câu dài dằng dặc nhưng thằng ngốc chẳng hiểu cậu có kiên nhẫn mà đọc không. Ấy vậy mà cuộc nói chuyện vẫn kéo dài cho tới gần 2h sáng.

Tớ, giờ đây đã biết cậu rõ hơn 1 chút, chỉ 1 chút thôi cũng đủ bù vào 10% nghi ngại còn lại trong số 100% tin tưởng tớ dành cho cậu. Người lạ: tớ đã biết tên cậu, học ở đâu, sống ở đâu. Chỉ có vậy thôi cậu ạ, nhưng tớ vẫn tin tưởng cậu để mà chẳng che dấu gì hết về mình. Cậu năng động, luôn tự tin vào bản thân, cậu sống với tiêu chí "Cuộc sống là đầy những sự lựa chọn", cậu chọn cách sống thật đẹp, thật đáng khâm phục và nhiều mơ ước... Cậu luôn tiến tới, nắm lấy cơ hội mà không cần cân nhắc thiệt hơn... cậu tận hưởng cuộc sống thật vốn có, chấp nhận bị tổn thương để có được hạnh phúc...

Và thật sự làm tớ sợ hãi hơn, hóa ra cậu đã biết tớ, biết không cần thông qua cái nhìn vô tình trên đường, biết không phải là tận mắt sờ tận tay.. cậu biết tớ qua những lời kể, mà cho đến bây giờ tớ vẫn đang rối trong mớ bòng bong để đoán già đoán non người đã kể là ai...

Cậu đã biết tớ, từ hơn 4 năm trước, khi người đó cứ nhồi nhét những câu chuyện của 1 boy chuyên Văn lớp 10D4 duy nhất của Chu Văn An vào đầu cậu.. nói nói như thể những câu chuyện đó (thật hay không thì không biết) cứ bị người bạn đó lặp đi lặp lại... và cậu ấn tượng và có phần khâm phục tớ... Tớ thốt lên "Chúa ơi, lần đầu tiên có người khâm phục mình...".

Tớ không giỏi, tớ tự ti và luôn xấu hổ về mình, vậy mà lần đầu tiên trong đời tớ có người để mà "ấn tượng vì mình"... không phải vì tớ tài giỏi mà vì tớ đã đc học Chuyên Văn, học cái môn mà cậu suýt tí nữa thi vào nhưng rồi lại thôi... lúc ấy, cậu chưa phải là cậu của bây giờ, cậu giống tớ khi bị chi phối bởi người khác nên cậu thấy ấn tượng với tớ bởi tớ đã làm điều tớ muốn: học Văn.

Cậu liên tục "gào" lên "Oh my god, ôi chúa ơi"... và lặp đi lặp lại: thế giới sao rộng lớn nhưng lại bé nhỏ đến thế, cậu và tớ có đến 7 điểm trùng nhau, vâng, cậu lại tỉ mẩn ngồi đếm từng điểm một và làm tớ bất ngờ thực sự đến giật thót mình khi nói: "Thế thì tớ biết cậu là ai rồi..."

Tớ, bị một người lạ như cậu lôi vào trò chơi "Sự thật", cậu hỏi câu nào, Đ hay S là tớ tự nói ra hết... Ôi tớ lúc đó không tự nhận ra mình, 1 con người luôn đề phòng, luôn cảnh giác, luôn cẩn thận với mọi thứ xung quanh bỗng nhiên trở nên hiền lành, ngoan ngoãn như một con cừu...

Nhưng thật may, cậu không phải là sói.. cậu đơn giản là một người lạ vô tình làm quen với chính người cách đây nhiều năm đã gây ấn tượng cho cậu, hình ảnh tớ phai nhạt dần theo thời gian và đây, tối hôm ấy, chúng ta face to face - đối mặt qua.. yahoo và cả 2 đều giật mình: Ừ, thế giới nhỏ quá đi thôi...

Từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, chỉ qua những lời kể vu vơ (đúng hay sai tớ còn chưa biết, cậu cũng chẳng biết) về tớ hồi đó, giờ đây sau bằng ấy thời gian, cậu ngồi "đọc" tớ ra từng tí một... Thề có chúa, tớ còn chưa định nghĩa hết con người mình thì cậu, người lạ ạ, cậu đọc tớ ra như đọc một cuốn tiểu thuyết đơn giản phơi bày ngay trước mắt cậu: Cậu biết tớ là ai, tớ như thế nào, tớ sống ra sao, tớ muốn gì, khao khát gì và sợ hãi những gì...

Trong khi tớ vẫn đang định nghĩa cậu, tra cậu trong từ điển sống của tớ để tìm xem cậu thực sự là ai... tớ muốn biết nhiều về cậu như cậu biết tất cả về tớ, con người tớ vậy... Một phần nào đó, tớ hiểu cậu và tớ giống nhau, giống đến kì lạ và có những điểm chung đến kì lạ..

Cậu và tớ, dành hầu như tất cả thời gian để nói về nhau, nói về cuộc sống, nói về phong cách sống, chúng ta biết mình không phải như 99% những người còn lại trong thế giới của chúng ta... Tớ thấy mừng, mừng thật sự vì vô tình quen được người như cậu, muốn một thứ mà tớ thèm muốn từ lâu...

11h45, cái thời khắc mà cậu gọi rất dễ thương là "the first date" của chúng ta, cậu hồ hởi nói với tớ khi thấy tớ reply lại "tớ không muốn cậu biến mất, ít nhất thì cũng phải có một chút ràng buộc chứ...". Tớ chẳng thèm quan tâm cậu đang tán tỉnh hay cò cưa gì tớ, tớ chết giấc với câu đó... tớ cảm thấy mình là một cái gì đó đặc biệt trong mắt cậu... và hơn thế nữa...

Cậu biết tớ muốn gì, cần gì, và rồi cậu đề nghị "hãy để tớ.. phá đảo cậu nhé"... Cậu thật tự tin vào chính mình. cậu thật đáng nể vì luôn là người chủ động đưa ra những đề nghị... cực shock.

Cậu nói rằng, hãy để cậu là người giúp tớ bước ra khỏi thế giới ảo của mình, thế giới tớ đã tự tạo bao bọc quanh mình từ rất rất lâu mà không bao giờ muốn bước ra ngoài, cậu nói hãy đưa tay đây, cậu sẽ kéo tớ ra... Lúc ấy, ngay chính lúc ấy, đó là điều tớ khao khát nhất.

NHƯNG... chính lúc ấy, con người thật của tớ hiện ra, như cậu đã từng trách, từng "mắng" tớ rằng: Đừng có Nếu.. Thì.. , đừng có Nhưng nữa, cuộc sống là sự lựa chọn, hãy sống nhiệt tình, hết mình đi và đừng lùi bước.. không thể lúc nào cũng tính toán Nếu.. Thì.... mãi được. Nhưng... cậu - Người lạ ơi, tớ và cậu, dù có cho rằng chúng ta nhiều điểm chung, dù cho rằng chúng ta có thể là dành cho nhau, nhưng nếu chuyện không thành, không đi đến đâu, không như chúng ta tưởng tượng, không như cậu muốn, không như tớ đợi... thì sao?

Cậu mang đến cho tớ một lựa chọn, tớ rụt rè không muốn chọn, tớ đặt ra hàng chục câu hỏi Nếu.. Thì... cho tương lai, tương lai của... 2 người lạ mặt.

Tớ tự nhủ, mình có nên thắp lên hi vọng không, mình có nên mong chờ không, mình có nên đón nhận lời đề nghị quá đỗi bất ngờ, tử tế và... rất đặc biệt của cậu không? Và tật xấu của tớ lại tái phát: tớ hỏi, tớ đặt câu Nếu... Thì... và càng dấn sâu vào câu chuyện, Tớ dần nhận ra sự thật: Không! Và tớ đoán cậu cũng đang dần nhận ra điều đó.

Những sự hồ hởi, sự nhiệt tình, lòng đam mê từ lúc đầu lắng xuống, và nhường chỗ lại cho sự thật... Tớ và cậu - Người lạ ơi, chúng ta không phải dành cho nhau...

Cậu - Người luôn sống năng động, hướng tới tương lai với một hành trang vững chắc: biết 3 thứ tiếng, yêu thích đọc tiểu thuyết, thơ, yêu ngôn ngữ học và văn hóa Châu Âu, đó là Cậu, Cậu ưa nhìn, hấp dẫn người xung quoanh, tự tin và phong cách... tớ tự hỏi: tại sao đến giờ cậu vẫn một mình như tớ, cậu nói ừ, có lẽ do tiêu chuẩn của cậu quá cao, và cậu kiêu...

Tớ - Người quen sống nội tâm, khép mình, không bao giờ bộc lộ cảm xúc thật với những khát khao âm ỉ luôn cháy trong con tim, tớ chỉ biết 1 thứ tiếng, tiểu thuyết không phải món ưa thích mà là điện ảnh, tớ hay xấu hổ và thiếu tin tưởng vào bản thân, tớ không đẹp trai, không ưa nhìn, không hấp dẫn người xung quanh.. đó là Tớ.

Cậu - Cậu không tìm một người bạn thân, mà tìm kiếm người yêu, người yêu của cậu phải đảm nhận cả 2 vị trí: Bạn thân và Người yêu... cậu muốn người ấy phải đặc biệt, phải biết cậu, hiểu cậu như người bạn và những lúc cần người ấy là người yêu, yêu cậu như chính con người cậu vốn có... Cậu muốn người đó ít nhất phải tương đương mình về kiến thức, phải hiểu biết rộng, biết được đằng sau một câu thơ, một câu nhạc, một vở kịch mà cậu thích xem, thích đọc, thích suy ngẫm, thích tìm hiểu chúng có ý nghĩa gì... cậu muốn người đó sống rộng mở như cậu, yêu đời như cậu và phải thật xứng đôi với cậu...

Tớ - Tớ không biết mình muốn gì, cần gì, chỉ biết tớ khát khao yêu và được yêu... tớ sống trong thế giới mộng mơ nên mọi hình ảnh đều không có thực, đôi khi nó nhạt nhòa, nhưng có khi lại rõ nét, nó vừa thực vừa ảo, chập chờn trong tưởng tưởng của tớ. Tớ yêu những thứ lãng mạn không có thật, tớ yêu một nhân vật, một bộ phim, một tình tiết thật cảm động và dễ thương trong phim, bởi tớ biết, tớ sẽ không bao giờ được như thế.. Người thiếu thốn tình cảm như tớ, sống khép mình như tớ luôn có một khao khát bước ra bên ngoài, như cậu từng giục giã tớ từng câu, từng chữ: đã đến lúc tớ bước ra ngoài, đón nhận cậu và đón nhận thế giới hiện thực, cho dù nó tàn nhẫn, nó khắc nghiệt hay êm đềm nhẹ nhõm thì cũng là cuộc sống thực... Đã đến lúc tớ xé vỏ bọc bao quanh và bước ra... NHƯNG người lạ ơi, tớ chưa sẵn sàng.

Tớ và cậu - Tưởng chừng định mệnh cho chúng ta biết nhau hơn 5 năm trước, để 5 năm sau định mệnh lại cho chúng ta được gặp nhau qua những câu chữ khô khan bề ngoài nhưng thấm đẫm tình cảm bên trong nhưng rồi sự thật lại dùng đôi cánh rộng lớn của nó để bao phủ lên chúng ta - 2 người lạ.

Tớ sợ một ngày, khi cậu nhận ra tớ không phải là người cậu muốn, tớ sợ một ngày tớ thấy mình không xứng đáng với cậu, tớ sợ một ngày chúng ta không thể tiến tới một tình yêu đẹp như cả 2 đều tưởng tưởng, đều mong muốn khao khát, nhưng lại không thể lùi lại cái ngưỡng "bạn thân" mà cậu không muốn có... như vậy thì tớ sẽ ra sao, cậu sẽ ra sao? Cậu sẽ buồn, sẽ đau khổ nhưng nó sẽ qua nhanh, rất nhanh bởi cậu là người rất mạnh mẽ, rất tự chủ và độc lập... chỉ còn lại tớ, giờ đây không thể quay về thế giới nhỏ bé tăm tối của mình, tớ sẽ trơ trọi ở thế giới bên ngoài đầy sóng gió nghiệt ngã, tớ sợ ngày đó, người lạ ạ!

Cậu muốn tớ thay đổi, muốn tớ trở nên phù hợp với cậu, muốn tớ khi sánh đôi bên cậu phải thật hoàn hảo, tự tin như cậu, nhưng hiện nay - tớ không thể! Tớ còn quá nhiều mệnh đề Nếu.. Thì... phải giải quyết, tớ cần thời gian để làm quen với ánh nắng chói chang của thế giới bên ngoài, cần thời gian để đôi chân thêm vững chắc trên bước đường đời, cần thời gian để thế giới nhỏ bé của mình được đẩy lùi về phía sau... khép lại cánh cửa tăm tối mà tớ tự giam mình vào trong... Nhưng cậu không có thời gian, cậu sống gấp gáp, vội vã như nhà thơ Xuân Diệu mà cậu thần tượng, cậu muốn cái gì đó phải thật rõ ràng, mạch lạc, phơi bày hiện hữu mà cậu có thể cầm, nắm bắt và biết chắc nó sẽ là của mình mãi mãi... Tớ chỉ... không thể mà thôi.

Cậu thắp lên hi vọng trong tớ, rằng tớ sẽ yêu, được yêu và sống một cuộc sống có khi còn hoàn hảo, đẹp đẽ hơn trong tưởng tượng, nhưng rồi chính cậu cũng từ từ, từ từ, chậm rãi không đau đớn rút lại hi vọng đó... cậu không dập tắt nó mà chỉ không cung cấp dưỡng khí, nguồn sống cho nó như ban đầu cậu từng làm.. Và rồi, việc cuối cùng tớ phải làm trước khi nó bùng cháy và phá tan căn phòng nhỏ bé của mình là tự tay dập tắt nó, tớ sợ vết bỏng mà ngọn lửa hi vọng ấy gây ra, tớ sợ mình sẽ bị ngọn lửa ấy thiêu rụi trong đam mê, trong ham muốn một cuộc sống mà cậu vạch ra cho chúng ta...

Cậu kiêu ngạo - cậu hoàn toàn có quyền làm như vậy, bởi cậu gần như hoàn hảo, quá hoàn hảo cho bất cứ ai như tớ - kẻ cô đơn lạc lõng lủi thủi trong thế giới của mình... bởi vậy ban đầu, tớ không tin là cậu có thật, không tin là cậu tồn tại, cậu có thể là sự thăng hoa trong trí tưởng tượng của tớ, là người mà tớ mong ngóng, chờ đón từng ngày đến bên và mang tớ đi, giải thoát tớ khỏi thế giới của mình.

Thế có chúa, Người lạ, trong những giây phút ta trò chuyện với nhau, tớ mong cậu là người đó đến chừng nào, có những lúc, tớ thực sự gục ngã trước từng lời cậu nói... cậu nói cậu có khả năng cưa đổ bất cứ ai, tớ cũng không cần quan tâm tớ có là một thử nghiệm của cậu, là một kỉ lục mới của cậu, tớ không quan tâm, không cần biết, bởi tớ tin hoàn toàn ở cậu và cậu đang thành thực với tớ, từng lời một... lần đầu tiên, trái tim tớ rung động thực sự trước một người hiện hữu, không phải là 1 nhân vật, không phải là một người sống cách xa nửa vòng trái đất chẳng bao giờ biết tớ là ai, không phải là một ảo ảnh tớ tự tạo ra, tô vẽ và khoác lên nó 2 chữ "hoàn hảo"... cậu hiện hữu, cậu có thật, cậu đang ở trước mặt tớ dưới dạng những câu chữ lời lẽ có cánh hết sức chân thật... Và cậu - Người lạ duy nhất đến được với tớ, đứng trước được thế giới và là người đầu tiên đến gần với tớ được như thế...

Nhưng... Cậu đã không bước vào, và tớ đã không bước ra... chúng ta lúc ấy cứ ngỡ đang ở chung trên một chiếc cầu, cả một thế giới chỉ có 2 người với những hứa hẹn... cậu nói đừng tiến tới cái gì vội, cứ như thế này, cứ như tớ là tớ và cậu là cậu.. cứ như 2 người ko phải bạn bè, không phải người yêu, nhưng lại cũng chẳng phải người xa lạ... mối quan hệ kì lạ cứ thế mà thôi...

Tớ thử làm, nhưng không làm được, tớ nản và rồi nhận ra sự thật rộng lớn hơn, chúng ta đang cùng đứng trên một cây cầu, nhưng lại ở 2 đầu cách xa nhau lắm... cậu ở bên thế giới thực, dần nhận ra tớ không như cậu mường tượng, tớ ở bên thế giới ảo, biết rằng cậu quá thực, quá hoàn hảo để đón nhận một người như tớ...

Tớ và cậu, chúng ta đều đã tiến rất sát đến thế giới của nhau, nhưng cậu đã nói cậu sẽ không để tớ kéo vào thế giới của tớ, mà cậu sẽ kéo tớ ra... Ôi, người lạ của tớ ơi, giá mà cậu biết được một điều, yêu là phải chia sẻ, giá như cậu chấp nhận cho tớ sống song song trong hai thế giới, giá như cậu chia sẻ cùng tớ một chút, chỉ một chút thôi trong thế giới của tớ thì tốt biết bao... Giá như cậu bớt kiêu ngạo đi 1 chút, chỉ 1 chút để nhìn xuống dưới, biết rằng dù tớ không đứng bằng cậu, nhưng cậu có thể hơi cúi 1 chút, tớ vươn lên một chút...

Thay đổi là 1 từ quá xa xỉ với tớ, tớ cố chấp, nhiều tật xấu, hay nếu.. thì.. Tớ nhận ra mình không phải người cậu cần và cậu muốn, cậu thấy tớ đặc biệt vì thực ra cậu đang nhìn lại mình 4 năm trước kia... 4 năm trước, cậu cũng là người sống nội tâm, cũng hay tự đưa mình vào những nỗi buồn vu vơ, những ngõ cụt không lối thoát và tự xót thương bản thân... và bây giờ, đối mặt với tớ - là cậu trong quá khứ... cậu muốn thay đổi tớ đơn giản vì cậu không thể đứng nhìn một người sẽ tự chôn vùi mình trong đau khổ, trong thế giới đen tối như cậu... Cậu đủ mạnh mẽ, tự tin và có động lực để vươn lên trong cuộc sống... cậu không muốn quay lại cái thế giới ấy, thế giới giờ là của tớ một lần nữa... Tớ hiểu, hoàn toàn hiểu và tớ chấp nhận điều đó.

Cậu không thể thay đổi, tớ biết, tớ không muốn điều đó ở cậu, nhưng ngược lại, tớ cũng thấy đáng tiếc và cực kì đáng tiếc là tớ cũng không thể thay đổi... Tớ là tớ, là con người của một đống những Nếu... Thì..., đống những mâu thuẫn, những câu hỏi không có câu trả lời. Tớ là một trò chơi mà không ai có thể phá đảo, tớ từng mong người đó là cậu, người lạ, nhưng không, cậu không thể đâu...

Tớ nói: một khi hết sự kết nối giữa chúng ta, một trong 2 người sẽ out trước... tớ có thể thức cả ngày, đến sáng hôm sau chỉ để ngồi tâm sự và chờ cậu reply từng câu ngắn ngủi nhưng liên tục... nhưng cuối cùng tớ đã out trước, tớ không muốn gây khó dễ cho cậu khi phải nói lời chào tạm biệt trước.

Chúng ta đã nhận ra, sự thật phũ phàng là mình không dành cho nhau, cậu và tớ, chúng ta vẫn phải mải miết kiếm tìm tình yêu thực sự của mình, sâu thẳm trong trái tim, tớ có nuối tiếc, tớ có ân hận vì lần đầu tiên trong đời, tớ rung động trước cậu, ở cậu có một sự hấp dẫn mãnh liệt mà tớ không bao giờ định nghĩa, gọi tên nó được... Nhưng nó không đủ mạnh để kéo chúng ta về phía nhau, giữa chúng ta, 2 người xa lạ tối hôm đó đơn giản là trao gửi cho nhau những tâm sự chân thành nhất, cho nhau những giây phút đẹp và đáng nhớ, nhiều kì lạ nhất...

Kì lạ - Tớ và cậu đều nói đi nói lại từ này, cậu gặp tớ là kì lạ, tớ tin cậu là điều kì lạ, cậu muốn tớ trở thành người yêu cậu là một điều kì lạ... và cuối cùng, điều kì lạ là giữa chúng ta chẳng có gì ràng buộc nhau cả...

Tớ sẽ không thất vọng đâu, một chút nuối tiếc thì có khi giữa chúng ta sẽ chẳng có gì ràng buộc... cậu là người hoàn hảo, là người tuyệt vời cho bất cứ ai, nhưng có lẽ, một phần nào đó của cậu không dành cho tớ, cả 2 chúng ta đều biết điều đó, phải không!

Giờ đây, khi 1 ngày đã qua đi, trong tớ vẫn còn thấy dư vị kì lạ mà cậu mang đến ngày hôm qua. Có lẽ, với cậu chuyện này sẽ không phải là vấn đề lớn, sẽ nhanh chóng phai nhạt dần, tớ cũng vậy, chỉ là mất thời gian gấp nhiều lần cậu mà thôi. Tớ luôn giữ những gì đẹp đỡ, kì lạ đặc biệt trong lòng, để đôi khi mở ra, nhìn lại và cảm thấy ấm áp một chút, sẽ nhớ tối ngày 12/4/09, có một người - Người lạ là cậu từng làm quen với tớ...

Tớ đã từng nói điều này rồi, giờ tớ sẽ nói lại: Cảm ơn cậu, Người lạ! Cậu đã mang đến cho tớ một buổi tối đặc biệt đến kì lạ, thật đến như ảo ảnh, cậu khiến một người như tớ mở lòng hơn, thành thực hơn và chân thực hơn, thậm chí còn giúp tớ hiểu bản thân mình hơn. Tớ biết, giữa chúng ta giờ đã không còn sự kết nối, dù vậy như một người bạn, một người bạn đặc biệt mà cậu không muốn có, tớ thầm mong cậu sẽ tìm được điều cậu đang kiếm tìm, mệt mỏi để kiếm tìm.. Một ngày cậu sẽ tìm đc, tớ cũng vậy, như chúng ta từng đồng ý với nhau: Thế giới nào cũng vậy, tình yêu là khó khăn, chỉ là trong thế giới của chúng ta, tìm kiếm tình yêu là khó gấp đôi mà thôi...

Cậu là người đặc biệt, cậu đến với như một người lạ, làm quen và khiến tớ thấy cậu thật thân quen và tin tưởng, nhưng rồi, đến cuối con đường ngắn ngủi, tớ lại nhận ra, cậu trở về là một con người lạ...

Có thể, một lúc nào đó, một nơi nào đó, trong hoàn cảnh nào đó thật đặc biệt, số phận lại cho chúng ta gặp mặt nhau, giáp mặt thực sự ngoài đời, lúc ấy, hãy chào nhau: Hi, Stranger - Xin chào, Người lạ nhé!

For the most amazing and weirdest day of my life - For You - My Lovely Stranger.


Loi hua chong phai - My Tam.mp3 - My Tam

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2009

DVD Liveshow Sóng Đa Tần - Online 17/4 - Super Great ^^

Hí hí, vậy là chờ mòn mỏi từ tận tháng 9 năm ngoái cuối cùng thì DVD Liveshow Sóng Đa Tần cũng online vào 17/4 này.



Nghe "quảng cáo" là có gift đi kèm khá đặc biệt, chả biết là cái gì... cơ mà ko quan trọng, ko có gì vẫn mua, giá lần này đội hơi bị kinh: 70k lận!

Trailer được tung ra từ lâu rùi bi h mới post... háo hức quá...


Trailer DVD Liveshow Sóng Đa Tần (17/4 Toàn quốc)




I Told You So - Mr.Geo (Sucked Day)

Ngày buồn... tháng chán... năm suck...

Trong khi 27 là hạn cuối để nộp luận văn, dù đã mần xong 50 trang nhưng chưa qua được cửa ải "duyệt".

http://i60.photobucket.com/albums/h39/george_clooney65179/Tet/15.jpg

Tình hình mới có xem qua mà đã bị bắt viết lại hơi bị nhiều! Số mìn là cái số bọ cắn rệp bâu cho nên làm không nên hồn cái việc gì.

Trong khi Knight Rider có nguy cơ bị cancel, ko được gặp bro Michael với lại bé KITT, các series mình thích chuẩn bị... end Season... không hiểu cái tháng 4 này mình bị sao gì chiếu? Chắc sao quả tạ hoặc quả núi nó đè...

Đáng lẽ sáng nay phải ngồi fix luận văn với lại bổ sung TLTK thì lại.. sinh tật chán đời record bản I Told You So mấy ngày qua cứ nghe âm ỉ suốt cả ngày...

I Told You So - Mr.Geo

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2009

Carrie Underwood & Kelly Clarkson - Live in AMI 2009

Ngồi rỗi chả có việc gì làm (thực ra là ối việc mà.. chưa thèm làm).. nên show 2 cái vid mới xem trên American Idol năm nay...


2 bài favourite lần lượt show up ko báo trước, đầu tiên là My Life Would Suck Without You của Kelly Clarkson và sau đó đến I Told You So của Carrie Underwood.

Ko hiểu mình mù âm nhạc hay không mà cảm giác Kelly live trên sân khấu ko "ngọt" lắm, có vẻ giọng khàn và lên cao hơi... đuối.




Còn I Told You So của Carrie thì... perfect... chuyện, idol của Simon mà lại. Carrie ft cùng Randy Travis, 1 star nổi tiếng của dòng nhạc Country, người sáng tác và perfomed I Told You So nhìu nhìu năm trước đây. I Told You So Carrie mới... release Single mới đây. Lạ thật, cũng giống The Boyz, nhét Better vào Album trước rùi mới... ra single sau.. >.<. Enjoys...


My Life Would Suck Without You - Kelly Clarkson Live



I Told You So - Carrie ft Randy Live

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2009

My Life Would Suck Without You - Favourite Nuke's Vid

Cái ngày hôm qua là một chuỗi những thứ… khốn nạn, đến học CMS mới thì trời mưa, mặc áo mới ra đường thì.. bùn bắn lên áo thay 2 cái, về đến nhà mới nhớ ra là chưa mua đĩa trắng, đến chiều phóng ra mua thì… bẩn thêm cái áo thứ 3, đến lúc về nhà thì người đổ mồ hôi còn trời… oi như chết rồi…

My Life Would Suck Without You - Nuke's MV


ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.

Chưa hết, khốn nạn nhứt là tối hôm đấy, đ*o hiểu làm sao mà Win nó đơ khi vừa extract file .rar vừa làm mấy việc… thế là ko vào đc win nữa, làm đủ mọi cách cuối cùng cả sáng nay phải ngồi hì hục cài lại win… >.<. Hôm qua nhớ xem ra ngõ có gặp con mẹ nào ko nhỉ?? Cuối cùng thì mất cả buổi ngủ trưa, mới làm lại đc cái máy gần như nguyên như chưa bị đơ (mới cài lại mà >.<)…


Bài giới thiệu trong entry này là My Life Would Suck Without You của Quán quân American Idol năm đầu tiên Kelly Clarkson trong single cùng tên, sau đó được đưa vào album All I Ever Wanted.

Một bản pop rock (đoán bừa thế) rất… dậm giật chân tay, MV của bài này thì hay rồi… cơ mà muốn nói đến “tình huống” tình cờ nghe đc bài này.

Số là hì hục đào bới trên khu đất Youtube, cuối cùng vớ đc cái favourite của anh Lukevanfan, clip này được fan lồng nhạc MLWSWY, với các đoạn vid khá khớp với lyric… nhộn ko chịu được…

Mà cuối cùng kể ra bài này dùng để nghe lúc jogging thì miễn chê… Bài này Kelly cũng vừa live tại AMI ep trước, còn trong ep mới nhất thì là Carrie Underwood cùng ông nào đó feat I Told You So.. ôi, cứ nghe mà muốn tự sát quá…


My Life Would Suck Without You

Guess this means you're sorry
You're standing at my door
Guess this means you take back
All you said before
Like how much you wanted
Anyone but me
Said you'd never come back
But here you are again

(Chorus)
Cuz we belong together now, yea
Forever united here somehow, yea
You got a piece of me
And honestly
My life (my life) would suck (would suck) without you

Maybe I was stupid
For telling you goodbye
Maybe I was wrong
For tryin' to pick a fight
I know that I've got issues
But you're pretty messed up too
Either way I found out I'm nothing without you

(Chorus)

Being with you is so dysfunctional
I really shouldn't miss you,
But I can't let you go,
Oh yeah

Cuz we belong together now, yea yea
Forever united here somehow, yea
You got a piece of me
And honestly
My life (my life) would suck (would suck) without you

Cuz we belong (yeah) together now (together now), (yeah)
Forever united here somehow, yea
You got a piece of Me And honestly
My life (my life) would suck (would suck) without you



==================

Cuộc sống của em chán ngắt nếu thiếu anh

Cứ ngỡ là anh xin lỗi
Khi đứng trước cửa nhà em
Cứ tưởng ý anh muốn rút lại
Những lời anh nói trước kia
Như là anh luôn muốn
Bất cứ ai trừ em
Từng nói sẽ không quay lại
Nhưng rồi anh lại ở đây

(Chorus)
Vì bây giờ chúng ta thuộc về nhau, oh yeah
Mãi bên nhau nơi đây, bằng cách nào đó, oh yeah
Anh đã là một phần của em
Và thực sự là
Cuộc sống của em chán ngắt nếu thiếu anh

Có thể em ngu ngốc
Khi nói lời chia tay
Rồi có thể em sai
Khi cứ tìm cách gây sự
Em biết em là nguyên nhân
Nhưng anh cũng góp phần mà
Dù thế em biết rằng em chẳng là gì khi không có anh.

(Chorus)

Ở bên anh em chẳng còn là mình
Thật sự em chẳng nhớ anh đâu
Nhưng cũng không thể để anh đi
…..

(Chorus)

Being with you is so dysfunctional
I really shouldn't miss you,
But I can't let you go,
Oh yeah

(Chorus)
Vì bây giờ chúng ta thuộc về nhau, oh yeah
Mãi bên nhau nơi đây, bằng cách nào đó, oh yeah
Anh đã là một phần của em
Và thực sự là
Cuộc sống của em vô nghĩa nếu mất anh

Bonus: My Life Would Suck Without You - Kelly Clarkson MV


ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.


Thứ Ba, 17 tháng 3, 2009

Moon River - Nothing Gonna change my love for You (W Version)

Theo dòng làn sóng Westlife, lại “bấn” tiếp một vài bài nữa, sau đây là 2 bài Moon River mí lị Nothing gonna change my love for you - Quá kinh điển nhỉ!



Đầu tiên là Moon River - 1 bản soundtrack quá quen thuộc từ thời Breakfast’s at Tiffany với rất nhiều các version. Nói chung W thể hiện bài này dưới dạng band group, ko quá đặc sắc nhưng chấp nhận đc (bè volca luôn hay). Moon River nằm trong album Allow us to be Frank (để tưởng nhớ Frank Sinatra) khi chỉ còn 4 thành viên (album đầu tiên khi Brian rời nhóm để cho sự nghiệp Solo).

Moon River ở bài thứ 13, nhưng trong các full album thì chỉ có 12 bài, hình như Moon River chỉ available ở 1 số nước châu Á thì phải >.<. Về việc phân bố các lead voice, nghe rất nhiều nhưng không chắc chắn nhưng có vẻ giọng Mark lead rất nhiều (tại anh í có giọng trầm mờ). Bài thứ 2 là Nothing gonna change my love for you, đã quá kinh điển và quen thuộc… bài này W cover trong album Westlife the Love album, các bản love song. Bài nằm trong bản Deluxe (tức 2 CD), lần đầu tiên nghe đc cả giọng của Nicky và Kian… đặc biệt thích giọng của Nicky… nghe rất trẻ con (cả live cũng vậy) ^^. Còn giọng Kian khá trầm, nhưng không khỏe (ít nhất là khi hát trong bản studio) như Mark nên Mark vẫn lợi thế hơn.



Thế thôi, hôm nay preview có vậy (căn bản vì bi h đã tạm trở lại bình thường, ko tăm tối như mấy ngày trước đây ^^)

Quên, cả 2 bài đều ko có Music Video nên thông cảm mà nghe music online nhá.

================

Moon River



Moon river wider than a mile
I'm crossing you in style someday
Old dream maker, you heartbreaker
Wherever you’re going I'm going your way

Two drifters off to see the world
There’s such a lot of world to see
We’re after the same rainbow’s end
Waiting round the bend
My huckleberry friend, moon river
And me

Two drifters off to see the world
There’s such a lot of world to see
We’re after the same rainbow’s end
Waiting round the bend
My huckleberry friend, moon river
And me

==============

Nothing Gonna Change My Love For You



Nicky: If I had to live my life without you near me
The days would all be empty
The nights would seem so long
With you I see forever oh so clearly
I might have been in love before
But it never felt this strong

Shane: Our dreams are young and we both know
They'll take us where we want to go
Hold me now, touch me now
I don't want to live without you


Mark lead + all: Nothing's gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I'll never ask for more than your love

Nothing's gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
The world may change my whole life through
But nothing's gonna change my love for you

Kian: If the road ahead is not so easy
Our love will lead the way for us
Like a guiding star
I'll be there for you if you should need me
You don't have to change a thing
I love you just the way you are

Shane: So come with me and share the view
I'll help you see forever too
Hold me now, touch me now
I don't want to live without you

Mark lead + all: Nothing’s going to change my love for you
You already know by now how much I love you
One thing you can be sure of, I’ll never ask for more than your love
Nothing’s going to change my love for you
You already know by now how much I love you
The one that changed my whole life through
But nothing’s going to change my love for you

Nothing's gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I'll never ask for more than your love

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

Us Against The World - Đối mặt với cả THẾ GIỚI - I need that...

Đang bấn Westlife nên có mấy songs để sau mới post, post liền 1 loạt Westlife đã ^^.


Us Against The World - Westlife MV




Trong khi The Boyz mãi chưa thấy động tĩnh (tại tháng 5 này mới trở lại với Tour Better (xong lại ngắc ngoải đến tận tháng 11 mới ra DVD để đc xem) thì chuyển sang nghe W cho “thanh thản”…

May mà mình không phải là fan của W, cho nên việc W thiếu thành viên (Brian thì phải) ko ảnh hưởng gì đến chuyện nghe nhạc, mí lị chỉ nghe mấy bài mới trong album gần đây khi 4 thành viên release chứ ko nghe mấy hit cũ.

Us Against The World, 1 trong những single mới, được đưa vào album Back Home 2007 của W, 1 bản pop nghe khá hay, phần lyric cũng tuyệt. Cái tựa đề nghe thật… mùi mẫn và nhiều ý nghĩa. Ko rành nhạc quốc tế lắm nên cũng chả biết preview thế nào…

Được cái bài nào nghe lọt tai là… lọt luôn khỏi chui ra ^^, MV của Us Against The World như 1 kiểu “hồi tưởng” chặng đường của W (rất hiếm thấy hình ảnh thành viên cũ Brian xuất hiện), kiểu này sau khi chia tay 4 anh quay sang “cắn” tên đào tẩu nên chuyện 5 thành viên đứng trên sân khấu 1 lần nữa chắc… never.

Nhưng ai biết đc, The Boyz khi tan rã cũng rơi vào tình trạng như vậy, Ro - Shane rồi Keith cũng lao vào cắn xé nhau trên báo, Stephen thì ko nói gì, Mikey càng trầm tính còn muốn rút lui hẳn… thế mà 8 năm sau vẫn… reunion đấy thôi.

Us Against The World cũng đc đưa vào liveshow 10 năm Westlife, cơ mà ko hiểu sao Mark trong bản orginal hát hay như thế mà khi live lại nghe… dở tệ, giọng yếu và những đoạn cần lead thì toàn phải nhờ 3 thành viên còn lại “bè”, ngược lại Shane thì khá sung, hát gần giống hệt bản gốc mà mấy lần tưởng… hát nhép!

Đã upload mấy MV của W lên Youtube, nhưng giờ bị cái lisence quản lý chặt nên 1 loạt từ You Raise Me Up rồi Us Against The World đều bị block cho các acc ở VN hết, nên ai có acc ở nước ngoài mới xem đc, duy có cái Home là đc… bỏ qua. Lạ chế…



Us Against The World

[Nicky:]
Us against the world
Against the world
Us against the world
Against the world

[Shane:]
You and I, we’ve been at it so long
I still got the strongest fire
You and I, we still know how to talk
Know how to walk that wire

[Mark:]
Sometimes I feel like The world is against me
The sound of your voice, baby
That's what saves me
When we're together I feel so invincible

[Shane:]
Cause it's us against the world
You and me against them all
If you listen to these words
Know that we are standing tall
I don't ever see the day that
I won't catch you when you fall
Cause it's us against the world tonight

[Nicky:]
Us against the world
Against the world

[Mark:]
There’ll be days
We’ll be on different sides but
That doesn’t last too long
We find ways to get it on track
And know how to turn back on

[Shane:]
Sometimes I feel
I can’t keep it together
Then you hold me close
And you make it better
When I’m with you
I can feel so unbreakable

[Mark:]
Cause it's us against the world
You and me against them all
If you listen to these words
Know that we are standing tall
I don't ever see the day that
I won't catch you when you fall
Cause it's us against the world tonight

We’re not gonna break
Cause we both still believe
We know what we’ve got
And we’ve got what we need alright
We’re doing something right...

[Shane & Mark:]
Cause it's us against the world
You and me against them all
If you listen to these words
Know that we are standing tall
I don't ever see the day that
I won't catch you when you fall
Cause it's us against the world tonight

Us against the world
You and me against them all
If you listen to these words
Know that we are standing tall
I don't ever see the day that
I won't catch you when you fall
Us against the world
Yeah it’s Us against the world, baby
Us against the world
Tonight

[Nicky:]
Us against the world
Against the world
Us against the world

===============

Chúng ta đối mặt với thế giới

[Shane:]
Em và anh, chúng ta cùng chịu đựng quá lâu
Anh vẫn còn giữ ngọn lửa bùng cháy
Em và anh, ta vẫn biết cách chuyện trò
Biết cách đi trên sợi dây mỏng manh.

[Mark:]
Đôi khi anh cảm thấy cả thế giới đang chống lại mình
Tiếng nói của em, em yêu
Tiếng nói đã cứu rỗi anh
Khi chúng ta bên nhau, anh cảm thấy như mình vô hình

[Shane:]
Vì chúng ta đối mặt với thế giới
Em và anh đối mặt với tất cả
Nếu em lắng nghe những từ đó
Sẽ biết rằng ta đang đứng thật cao
Anh không bao giờ thấy một ngày
Mà anh không đỡ được em khi em gục ngã
Vì đêm nay, chúng ta đối mặt với cả thế giới.

[Mark:]
Sẽ có những ngày
Chúng ta không còn chung hướng
Nhưng điều đó không lâu đâu
Ta sẽ tìm được cách để dàn xếp
Và tìm ra cách quay lại

[Shane:]
Đôi khi anh thấy
Không thể giữ mọi thứ bên nhau
Nhưng hãy ôm anh thật chặt
Và em sẽ khiến mọi chuyện tốt đẹp hơn
Khi anh bên em
Anh thấy mọi thứ không thể bị phá vỡ

[Mark:]
Vì chúng ta đối mặt với thế giới

Vì đêm nay, chúng ta đối mặt với cả thế giới.

Chúng ta sẽ không chia lìa
Vì cả 2 đều vững tin
Ta biết điều mình có
Và sẽ nhận được điều mình cần
Chúng ta đang làm những việc đúng đắn…

[Shane & Mark:]
Vì chúng ta đối mặt với thế giới

Vì đêm nay, chúng ta đối mặt với cả thế giới đây…



Thứ Năm, 12 tháng 3, 2009

You Raise Me Up - Love song for any Mum...

Thêm 1 ngày nữa trôi qua, như bao ngày khác, bẩn thẩn bần thần... cũng có thể gọi đây là tình trạng "đần thối" khó tránh khỏi...

http://ecx.images-amazon.com/images/I/51HFFWSF27L._SS500_.jpg




Sao mà lần này nó lâu dài, dai dẳng và khó chịu đến thế... hết "than thân trách phận", rồi lại quay ra ngồi khóc 1 mình.

Điên rồi...

Bài You Raise Me Up nghe được cũng là do... 1 sự vô tình. Chẳng hề hâm mộ Westlife đâu, chả quan tâm đâu nhưng tại cái version Home hát hay quá nên down cả cái liveshow 10 năm ca hát của W về xem (cốt là xem Home)....

You Raise Me Up là 1 bản cover (của ai đếch biết), chỉ biết W cover bài này quá đỉnh, quá hay. W hát bài này ở cuối chương trình, với 2 giọng chính vẫn là Shane và Mark.

http://ecx.images-amazon.com/images/I/51VMJ474P9L._SS500_.jpg

Bài hát cực kì đơn giản, thậm chí có đoạn intro và break gần giống Titanic Theme songs, bởi thế mà trước khi W bước ra hát You Raise Me Up để kết thúc chương trình thì mấy cha soạn nhạc chơi ngay đoạn dạo kinh điển của My Heart Will Go On ^^.

Lời lẽ, giai điệu của You Raise Me Up cực kì đơn giản, đơn giản đến không ngờ luôn. Không biết là run rủi hay không mà đọc bài article của Mark - Kevin trên Attiude trùng với lúc nghe You Raise Me Up, và lại rơi đúng vào sáng 8/3, thế nên tâm trạng mới càng nặng nề và "thẩm thấu" đến từng câu từng chữ của You Rasie Me Up!

Nghe mà thêm chạnh lòng, nhiều lý do rất ngớ ngẩn nhưng cứ rơi vào tâm trạng này thì dù xờ tu pít đến đâu cũng rứa cả...

Cũng giống các bài hát khác, You Raise Me Up hiểu theo nhiều nghĩa, là người cha, người chị, ông/bà v.v... nhưng vẫn thích nghĩa của Người mẹ hơn (tại bài article trên Attiude đây)... câu cuối bài là hay nhất "You Rasie Me Up, to more than I can be..."... Buồn làm sao, muốn khóc làm sao...

MV của W được dựng trên nền đen trắng, cũng không có gì đặc sắc ngoài những diễn viên thuộc nhiều "cách hiểu"...

You Raise Me Up ra mắt dưới dạng single từ tận 2005, sau đó đc pick up vào album Face To Face 2006, hình như cũng từng đứng #1 ở Bảng xếp hạng UK hits thì phải.

http://www.westlife.org/pics/face.jpg

You Raise Me Up

When I am down and oh my soul's so weary
When troubles come and my heart burdened be
Then I am still and wait here in the silence
Until you come and sit a while with me

You raise me up so I can stand on mountains
You raise me up to walk on stormy seas
I am strong when I am on your shoulders
You raise me up to more than I can be (x4)

======================

Mẹ nâng con lên

Khi con vấp ngã, và ôi linh hồn con thật chán chường
Khi gặp rắc rối và trái tim con bị đè nặng
Thì con vẫn đợi, và chờ ở đây trong câm lặng
Tới khi mẹ tới và ngồi lại bên con.

Mẹ nâng con lên để con có thể đứng vững trên những ngọn núi
Mẹ nâng con lên để có thể đi giữa những cơn bão biển
Con mạnh mẽ khi được ngả đầu vào vai mẹ
Mẹ nâng con dậy, hơn cả bản thân con...

Bonus: You Raise Me Up - Westlife MV



Thứ Ba, 10 tháng 3, 2009

Home - Bản Pop Ballad dành cho kẻ xa xứ...:">

Đã 3, 4 ngày trôi qua, cái cảm giác ấy nó cứ lởn vởn trong đầu và trở nên “nặng trĩu” vào mỗi sáng…

Home - Westlife MV


ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.

Mở mắt thức dậy là cảm thấy như có cả quả núi đè lên người… cứ bần thần chả thiết việc gì, thậm chí hôm qua, đi tập mà làm cũng hùng hục vì trong đầu không thể gạt được những suy nghĩ đó…

Không muốn đi đâu, không thiết làm gì, trong khi đó luận văn mới viết được có 1 chương ngắn ngủi. Thật không thiết sống…

Anyway, chán mãi cũng phải vui, rồi cái “đến hẹn lại lên”, cái kiểu “say nắng” này sẽ qua ngay thôi, tất nhiên là chờ đến lúc nó qua đi thì vẫn phải chịu đựng mà đem ra “gặm nhấm” một mình.


Nào, giờ thì vô việc chính, 1 trong 2 nguyên nhân dẫn đến tình trạng “dở thối” hiện nay. Bài này vô tình nghe đc trong liveshow Hitman của khách hàng đặt… chỉ mới lần đầu là cảm luôn rồi… dù mình không phải kẻ xa nhà, không phải kẻ đang yêu mà phải xa cách nhưng cái “đồng cảm” với Home nó mạnh mẽ làm sao…

Một bản pop pha lẫn nhạc jazz do Michael Bublé sáng tác, bài này thích nhất là 3 version:

Version thứ nhất do chính Buble hát, pha lẫn thể loại pop và có 1 chút của jazz, mình ko sành nhạc lắm nhưng có lẽ Buble chuyên hát nhạc này nên phần phối cũng như thể hiện của Buble “phải” có 1 chút jazz. MV của Buble tập trung thể hiện cảm xúc của chàng trai khi phải xa cô gái - người mình yêu. Gắn chặt với cách hiểu lời bài hát của Home là dành cho những người đang yêu phải xa cách nhau, với mong muốn tìm về với nhau qua hàng ngàn dặm xa xôi.

Home - Buble ft Shelton - Hitman Liveshow


ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.

Version thứ hai là của Blake Shelton, ca sĩ nhạc đồng quê nổi tiếng ở Mỹ, và tất nhiên Home đc phối lại theo kiểu country, trời… nghe mà buồn làm sao, giản dị mà đau làm sao… Buble và Shelton song ca pha trộn giữa jazz và country trong liveshow Hitman, nghe rất hay, rất xúc động… Căn bản nhạc country kén người nghe và kén tâm trạng… trong lúc tâm trạng cứ… dở dở ương ương mà nghe những I told you so với Home (Shelton) thì chết giấc…

Version thứ 3, version nghe cuối cùng nhưng lại thích nhất, nguồn cơn của “đến hẹn lại lên”, một bản đậm chất pop ballad của Westlife cover, giọng lead vẫn là Shean và Mark. MV của W rất đơn giản, nhưng không hề kém phần giàu tình cảm… một cách hiểu Home đa nghĩa: đó là người cha phải xa con, người chồng xa vợ, cô gái xa người yêu… tất cả không còn bó buộc đơn giản trong cách hiểu “chàng trai” xa “cô gái” nữa. Và cách phối Pop cũng như xử lý của W phải nói là hay, tất nhiên mỗi version có một cách nghe riêng, nhưng Home của W có đoạn trầm lắng, có cao trào, mãnh liệt không như bản jazz hay country, chỉ đơn thuần mang lại nỗi buồn man mác.

Home do W cover đc release vào năm 2007 dưới dạng single, bản mix thì nghe chối rồi, sau đó Home đc đưa vào album Back Home cuối năm 2007, cả Home lẫn Back Home đều có thứ hạng cao tại bảng xếp hạng (nói thế thôi chứ vẫn “bấn” The Boyz mà). Home cũng đc W hát lại trong tour diễn kỉ niệm 10 năm ca hát… Công nhận sự pha trộn giữa 1 giọng cao và thanh của Shane với trầm, dày dặn khỏe của Mark làm nên 1 Home nghe rất… cute ^^.

Enjoy…


Home

Another sunny day,
Has come and gone away,
In Paris and Rome,
I want to go home,
Mmmmmm

Maybe surrounded by,
A million people I,
Still feel all alone,
I just want to go home,
Oh I miss you, You know,

And i've been keeping all the letters,
That I wrote to you,
Each one a line or to,
I'm fine baby how are you,
Well I would send them but,
I know it's that it's just not enough,
The words were cold and flat,
And you deserve more, Than that,

Another aeroplane,
Another sunny place,
I'm lucky, I know,
But I want to go home,

I've got to go home,
Let me go home
Im just to far,
From where you are,
I've got to come home,

Let me come home,
I've had my run,
Baby i'm down,
I want to come home,

And I feel just like,
I'm living,
Someone elses life,
It's like i just stepped outside,
When everything was going right,
And I no just why you could not come along with me,
'Cause this was not your dream,
But you always believed in me,

Another winter day,
Has come and gone away,
In either Paris and Rome,
And I Want To Go Home,
I miss you, You know,

Let me go home,
I've had my run,
Baby i'm down,
I want to go home,
Let me go home,
It'll all be alright,
I'll be home tonight,
I'm coming back home.

=================

Quê nhà

Thêm một ngày hè khác
lại tới và trôi đi.
Ở Paris và Rome,
Anh muốn trở về nhà

Có thể bao quanh anh
Là hàng triệu người
Nhưng sao vẫn thấy cô đơn
Anh chỉ muốn trở về nhà.
Anh nhớ em, em biết mà.

Và anh vẫn giữ những lá thư
mà anh viết cho em
Chỉ một hoặc đôi dòng
rằng "Anh khỏe, còn em thế nào"
Đáng lẽ anh đã gửi nhưng
Anh biết như thế là chưa đủ
Những từ đó thật lạnh lẽo, tẻ nhạt.
Mà em xứng đáng hơn thế.

Thêm một chuyến bay nữa
Thêm một nơi đầy nắng nữa.
Anh may mắn, anh biết
Nhưng anh vẫn muốn về nhà.

Hãy để anh trở về
Cho anh quay về
Anh đang ở rất xa
Nơi đang có em
Anh phải quay về thôi.

Hãy để anh trở về
Cho anh quay về
Anh đã bươn trải
Em yêu giờ thì kết thúc rồi
Anh muốn trở về nhà,

Anh cảm thấy
Như là mình đang sống
Cuộc sống của người khác.
Như là anh bước ra ngoài
Khi mọi thứ đang tốt đẹp
Và anh biết vì sao em không đi cùng anh
Vì đó không phải là giấc mơ của em
Nhưng em luôn tin vào anh.

Thêm 1 ngày đông
Lại đến và trôi đi
Dù ở Paris hay Rome
Anh vẫn muốn về nhà
Anh nhớ em, em biết mà.

Hãy để anh trở về
Cho anh quay về
.....
Tất cả đã ổn rồi
Tối nay anh sẽ về
Anh đang quay về quê nhà đây....

==================

Bonus: Home - Michael Bublé MV



Thứ Hai, 9 tháng 3, 2009

Yes, It's Happen Again - Vâng, nó lại đến...

Vậy đấy, dù chỉ mới bắt đầu tháng 3 đc có 9 ngày, vào cái lúc mà mình ko mong đợi nhất thì cái cảm xúc ấy lại quay trở lại… bất ngờ… ồ ạt… mạnh mẽ và thật tàn nhẫn…

http://img100.imageshack.us/img100/2826/westlifehomerr5dw3.jpg

Còn nhớ cách đây hơn 5 năm, trong tâm trí mình vẫn in đậm cái ngày ấy, cái ngày bình thường như bao ngày nhưng đó lại là lần đầu “nó” đến…

Chưa tàn nhẫn đâu, nó âm ỉ và rồi cứ bùng phát liên tục mỗi khi mình nhớ lại. Kể từ đó, mình đã biết cảm xúc này, nó từ đâu đến, do đâu và mình sẽ phải đối mặt với nó như thế nào.

Kể cũng nực cười, ban đầu mình ngộ nhận, đó là tình yêu… ừ thì cứ cho là vậy, vào cái tuổi khi cuối 17, đầu 18, khi con người ta đã bước sang cái ngưỡng gọi là “thanh niên” thì cũng là lúc cảm xúc phát triển ở mức độ “thăng hoa” nhất, nói thì có vẻ văn vẻ cơ mà huỵch toẹt ra nghĩa là… hâm hâm nhất.

“Yêu”, mình đã “yêu”, vớ vẩn, mình không hề nghĩ thế khi lần đầu tiên cái cảm giác ấy đến, nhưng rồi sau nhiều năm, nó qua đi và phai nhạt dần, rồi bỗng chốc 1 hôm nó lại quay trở lại, cũng lại ào ạt, mạnh mẽ như những cơn sóng to chực vồ lấy bờ cát.

Nó toàn đến vào cái lúc mình không mong đợi, khi mình đang vui, đơn giản là đang “phởn” để tận hưởng cuộc sống vốn đã khó khăn nhưng mình luôn nhìn với con mắt “vui lên đi”… nó đến và xô mình ngã gục, không thể gượng dậy và không thể chống đỡ, nói đúng hơn là không muốn chống đỡ… tại cái cảm giác ấy vừa nghiệt ngã, vừa đau khổ, vừa dằn vặt, nó như một ngọn núi lửa chưa bao giờ tuôn trào bùng phát mà chỉ âm ỉ cứ mỗi lần rên lên những âm thanh khủng khiếp và lại tắt lịm, chờ một ngày kia lại “gào thét” trở lại.

Kể từ cái ngày ấy 5 năm trước, mình không nhớ đã bao nhiêu lần bị rơi vào cái cảm giác này, mình đã đặt tên cho nó là “đến hẹn lại lên”, cơ mà sao nó bất ngờ thế, mỗi lần nó đến mình lại thấy quá bất ngờ. “Chất xúc tác”, mình đã thề là tránh xa mấy cái chất xúc tác ấy đi, nhưng khổ là không được, nó muôn hình muôn vẻ muôn màu muôn trạng muôn cách thức…

Có thể nói càng ngày nó càng “thật” hơn, càng thật bao nhiêu mình lại càng chìm sâu vào ảo ảnh bấy nhiêu.

Mỗi lần như thế, từ trước khi có R, mình luôn bị rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hư hư thực thực. Đau đấy, xót đấy nhưng mà lại vui, vui trong lòng vì nhận ra mình cũng biết đau biết khổ, nước mắt lại rơi và lại biết mình vẫn còn được khóc…

Vớ vẩn! Khóc thì ai chả khóc đc, nhưng sao nước mắt nó lại mặn chát đến thế. Đau muốn chết đi được, khó chịu muốn chết đi được, bức bối muốn chết đi được, sao ngọn núi lửa không bùng phát nổ tung cho rồi, cứ âm ỉ cháy ran trong lòng.

Và mình nhận ra chỉ là do mình thôi, muốn nó nổ lắm mà không được, mình nghĩ mình có bất hạnh không, có đau khổ không? KHÔNG, mình sướng hơn gấp chục vạn lần những đứa trẻ mồ côi, bệnh tật, hay hoàn cảnh còn khốn nạn cùng cực… nhưng sao mình thèm được như thế, để không phải “nhàn cư vi” mà “bất thiện” rồi suy nghĩ mông lung lại khóc một mình.

Mỗi lần đau trong cái cảm giác ấy là mỗi lần mình học được một bài học. Sau khi vui vình được “đau khổ” và thèm khát hạnh phúc, mình lại ghê tởm con người mình. Cứ “cơn sóng” này qua đi chưa lâu, dư âm của nó để lại còn nhiều thì cơn sóng khác lại đến… không thể cưỡng lại được và mình lại tự nguyện để nó đập vào người, cuốn trôi đi mọi cảm giác xưa cũ để được chìm đắm trong “cái đau khổ” mới.

Hồi đấy còn nhớ mỗi lần chat với R là mỗi lần khóc nức nở trên bàn phím, tay gõ liên tục như người điên, nước mắt giàn giụa và không thể nhìn thấy màn hình… nếu có cái camera ghi lại chắc mình không dám xem lại bao giờ.

Mình có “chung thủy” không? Lại một câu hỏi khốn nạn và nực cười, làm sao mà biết được! Đã thử đâu biết! Nhưng mình lại thấy mình là một kẻ nhanh chóng thay đổi như sao xẹt… chốc chốc, lát lát là lại đã thành con người khác…

Tại sao? Bởi cái dư âm của “những con sóng” không để lại lâu, có cái đc dăm năm (lần đầu tiên), có cái được nửa tháng, nhưng có cái chỉ được dăm bữa… có cái chỉ để đến tối nhớ lại khúc khích cười một mình, xuýt xoa một mình và rồi…quên thẳng vào bình minh hôm sau.

Chống đỡ! Ít lắm, mỗi lần chìm đắm vào “cơn sóng cảm xúc” ấy là mỗi lần chỉ muốn thoát ra thật nhanh, nhưng không hiểu sao mỗi lần nó đến lại… không muốn tránh đi? Cuộc sống quá nhàm chán chăng? Chưa đủ kịch tính chăng?

5 năm trôi qua, giờ đã 22 tuổi… cuộc sống trước mắt, tương lai trước mắt mà không hề, KHÔNG HỀ muốn bước tiếp… huống chi khi đang nhìn đời trong “cơn sóng cảm xúc” thì cái KHÔNG HỀ lại càng thôi thúc mạnh hơn.

Nghĩ đến cái chết, ok! Mình cố tìm mọi lí do để duy trì cái SỐNG được ngày nào hay ngày đấy, cố đặt ra những mục đích nhỏ, rồi to dần (chưa to quá) để níu kéo cái gọi là SỐNG, nhưng không… Mỗi lần “cơn sóng cảm xúc” đến là chỉ muốn kết thúc thật nhanh, bởi mình biết tương lai, cuộc sống và toàn bộ những gì chờ đón mình phía trước thật không như ảo ảnh một chút nào.

Đã cố lắm rồi, đã cố làm cuộc sống có ý nghĩa hơn, đã cố mạnh mẽ hơn, đã cố trưởng thành hơn, già dặn hơn chín chắn hơn, dũng cảm hơn để đối mặt với thử thách… vậy mà sao càng ngày bước chân càng chùn, cơ thể càng mệt mỏi… lí do SỐNG cứ ít dần, ít dần.

Thậm chí 2 phút trước khi chưa ngồi để trút bầu tâm sự vào cái bài này chỉ muốn 1 lọ Sleep Pills cho xong. Cơ mà đấy, mạnh mẽ cho lắm vào để rồi lại không thể quyết định được: SỐNG hay CHẾT.

Với mình, cái gọi là Chết như một sự giải thoát, nhưng lại chưa bao giờ đủ tự tin để tìm đến sự giải thoát. Chết là hết. Đúng đấy, đúng quá cơ: chấm dứt thiện, ác, chính, tà, đau khổ, hạnh phúc…

Mình đã nghe, đã đọc, đã xem quá nhiều rồi, chiêm nghiệm đúng lắm: Sống không thật với chính mình thì còn đau khổ hơn là cái Chết. Có những cái “Sống để dạ, chết mang theo” nhưng làm sao mà chết được đây…

Mỗi khi ở trong cái đợt cảm xúc như thế này, 1 mình… mình quen rồi nhưng vẫn cô đơn lắm, rồi có R, mọi tâm sự mình đều tâm sự với nó, nó như cái phao níu kéo mình để không bị “con sóng cảm xúc” kéo tuột ra ngoài đại dương (lại đang khóc này…)

Nhưng R lại có cuộc sống riêng của nó, nó không thể ở bên mình mãi, không thể san sẻ với mình mãi… và những lúc ấy (như lúc này) mình đau khổ lắm… nhục nhã lắm… như rơi tọt vào hố sâu mà không bao giờ mình thoát ngoài được.

…………………………

Hết rồi! Chỉ muốn lúc đó đến thật nhanh… đến cái lúc mà cái cảm xúc vừa đau đớn vừa ngọt ngào này qua đi, mình lại có thể “trả vờ” vui vẻ, trả vờ nở nụ cười với mọi người, lại đi vào những niềm vui nhỏ nhoi khác… chờ cái ngày nhắm mắt xuôi tay đến thật nhanh…

Nó sẽ hết, sẽ qua thôi, không lâu đâu! Khóc đấy, đau đấy nhưng lại cười vào ngày mai… dù biết rằng một ngày không xa, không lâu, không báo trước, đột ngột như một cơn bão lớn, con sóng lớn ấy lại ập đến, núi lửa lại trực phun trào mà không bao giờ dòng dung nham có thể bắn vọt ra ngoài… Đó là câu chuyện của mình, câu chuyện của một kẻ khốn nạn mắc kẹt trong chính cái lồng do mình tạo nên, đắm chìm chết ngụp trong mớ cảm xúc hỗn độn vừa đau khổ vừa hạnh phúc…

Và mình lại ước, ước gì thì chỉ có mình biết, R biết, trời biết, đất biết… Cái mong ước không xa nhưng không bao giờ có thể với tới, chạm tới dù chỉ trong giấc mơ… Sự thật mọi ảo ảnh không thể trở thành hiện thực, nhưng nó mang lại một sự ấm áp trong những lúc bị cơn sóng lạnh của cảm xúc cuốn trôi…

Ngày mai… lại một ngày nặng nề sắp đến, cái cảm xúc này còn vương lại được bao lâu, mình còn được vừa đau khổ, bất hạnh nhưng cũng lại hạnh phúc trong ảo ảnh được bao lâu… mình không biết, chưa bao giờ biết và không bao giờ muốn biết…

Và đây, nguyên nhân đây…