Sau Video Give It All Away, Boyz đã chính thức "tung" bìa cover album sắp tới của mình... chạnh lòng quá.
Đáng lí ra định dành vài entry để kể lể, tâng bốc anh Dave Sà mồ nì nhưng hôm nay chợt nhớ ra lịch ra album của Boyz đã cận kề, vậy nên phải làm việc "phải làm".
Đợt này có vẻ chiến lược quảng bá cho album mới của Boyz ko rầm rộ, nhưng lại được nhiều người biết đến bởi sự kiện Steo mất. Single Give It All Away dưới dạng MV nhận đc nhiều tín hiệu phản hồi tốt, lượt view cao chỉ sau 2, 3 ngày ra mắt... nhưng tiệt chưa thấy CD chính thức đâu cả.
Và ngày đc chờ đón cũng đến, 8/3 này Boyz chính thức ra mắt album Brother - album tưởng niệm cố thành viên Steo với các bài hát mới. Bìa album lần này trông có vẻ giống giống phong cách của Westlife hồi xưa, nhưng lại gợi tả cảm giác man mác buồn, vì ko có ảnh Steo.
Trên Amazon.co.uk đã bắt đầu nhận pre-oder, mình cũng đang xúc tiến đặt hàng và xem xét giá cả, nói là xem xét chứ giá trên trời chắc cũng vẫn mua thôi.
Nói chung là album sắp ra nhưng cứ buồn buồn trong lòng, có vẻ hơi trống trải nên ko nhiệt tình lắm... still sad, anyway
Trong khi đó, ngày hôm qua bấn bao nhiêu là việc, thi cử như shit, nhất là phần tiếng Anh. Đã thế đến tăng 2 Karaoke còn gặp xui xẻo (chắc số mình bị bọn X-Men nó ám) nên cũng ko ra gì... Entries về Dave sẽ tạm hoãn lại... Mọi việc có vậy... hãy chờ đến 8/3 - ngày ko biết buồn hay nên vui???.
Cùng xem thú, sau đó xem... người. Đó là phương châm mới mới rút ra mấy hôm nay, trong khi ngày mai sắp thi cử... haizzz
Tình hình là ngày mai sẽ bước vào big day - ngày khi cuối kì 1 của Dự án ĐA. Trong khi đó, đến lúc này kiến thức trong đầu mình nó cứ nhảy loạn xạ, nhảy tứ tung, bò lổn ngổn một đống...
Nói là ko lo nhưng cũng bấn chút ít, tại phí công sức 3 tháng bỏ bê công việc, bỏ tất cả để theo học, nếu bị đánh trượt or kết quả quá ẹ, bị "vớt", ko đc "tiền" cũng buồn lắm chứ! Nên mai dù gì cũng phải cố gắng... May mà học cái môn mình thích, nên ít nhất kiến thức cũng không đến nỗi là quá tệ. Còn phần tiếng Anh thì khỏi nói, chắc trượt thẳng văn cẳng...
Trở lại với cái tít tờ, tình hình hôm nọ vô tình bắt gặp cái chest của Dave Salmoni trên web nên tò mò xem thử, thấy hay ho rồi đâm ra... nghiện!
Dave Salmoni là nhà huấn luyện thú chuyên nghiệp, hiện chuyển sang làm producer và host các chương trình về động vật trong Animal Planet của kênh Discovery, hiện tên tuổi đang nổi như cồn, tài năng thì có, nhưng nổi đến 51% là do... do gì xem sẽ biết! Đã, đang down 1 đống các show của Dave, để "Cùng xem thú, sau đó xem... người", con người mà, đâu thể cưỡng lại.. cái đẹp. Híc híc.
Và túm lại, cho đến giờ chả hiểu sao lại đi post cái entry... show hàng này, sách vẫn ôm 1 đống, thế mà... hè hè.
(P.S: muốn xem tại sao Dave đc lắm người ưa chuộng, chương trình lại rating cao ầm ầm hãy lên google mà... search.)
Gave It All Away: "Tôi sẽ học cách sống trước khi chết..."
"I will learn to live before I die"... câu hát mở đầu vang lên trong giọng ca ngọt ngào của Steo khiến trái tim người hâm mộ Boyzone - là tôi phải thổn thức...
Sau nhiều ngày chờ đợi, cuối cùng 18/1 vừa qua, Boyz đã chính thức ra mắt music video official ca khúc Gave It All Away - single đầu tiên của nhóm khi chỉ còn 4 thành viên.
Gave It All Away do ca sĩ/nhạc sĩ Mika (hay gì đó ko nhớ) viết, bài hát từng đc lựa chọn để ra mắt năm 2007 nhưng ko thành công (thế chỗ là Love You Anyway).
Sau khi Steo ra đi ở tuổi 33 ngày 10/10 năm ngoái, ca khúc nghiễm nhiên trở thành single "quý giá" của nhóm bởi lưu giữ đc giọng hát đã thu sẵn của Steo. Bài hát mở đầu với "I will learn to live before I die" - như một định mệnh trớ trêu của Steo - người đã, đang và mãi ngân lên khúc hát này.
Bài hát sẽ chính thức ra mắt dưới dạng single vào đầu tháng 3, kéo theo đó là original album mang tên "Brother" - album nguyên bản thứ 4 của Boyz.
Thông tin bên lề của Gave It All Away đang đc đăng "nhan nhản" trên báo chí, nhưng thực sự khi xem MV này, fan boyzone - là mình ko thể cầm đc nước mắt. Dù biết có đến 50% là diễn nhưng những cảm xúc chân thật mà Mikey, Ro, Keith cũng như Shane dành cho Steo trong MV này thực sự khiến người xem phải nao lòng.
Thực sự ca khúc nghe mới lần đầu chưa cảm lắm, nhưng càng nghe, ko hiểu sao sức ám ảnh của những âm điệu ngân vang "cry..." lại càng tăng thêm. Nhìn lại những hình ảnh khi còn sống của Steo, còn quây quần và vui vẻ cùng Boyz thật không còn cảm xúc nào để diễn tả...
Boyz đồng thời cũng tuyên bố coi như đây sẽ là một vid khép lại quá khứ và mở ra chương mới RẤT-KHÓ-KHĂN của nhóm, Boyz sẽ ko tan rã mà tiếp tục ca hát - đó là món quà quý giá nhất đối với người đã khuất.
Cá nhân mình nghĩ Gave It All Away rất xúc động, và hoàn toàn có khả năng sẽ giữ vị trí cao khi đc tung ra thị trường, cả album Brother cũng vậy.
Quá khứ có thể sẽ khép lại, nhưng những gì đã xảy ra sẽ không bao giờ bị quên lãng, Steo cũng vậy. Hình ảnh Steo sẽ mãi mãi hiện hữu trong những bước đường của Boyz, và chắc chắn mọi fan của Boyz sẽ ủng hộ 4 người còn lại, dành tình cảm cho họ như khi còn vẹn nguyên 5 người.
Love Steo Forever
Love Boyz Forever
P.S: ko hiểu sao Mikey trong vid này buồn mà đẹp trai dễ sợ.. hơ hơ >.<
Cùng thưởng thức, fan Boyz hãy chuẩn bị sẵn khăn giấy khi xem...
Gave It All Away
For Steo
Boyz
I ..... I will learn to live before I die will learn to love and learn to try not to give it all away (give it all away) She ... she may be the one that's meant for me or for the man that I used to be (used to be) til' I gave it all away (gave it all away x2)
[Chorus] why hy hy I lay my heart down on the floor I showed you love, you wanted more re re but I gave it all away (cry ry ry ry cry ry ry ry)
you taught me to see the better truth about yourself but about me too (about me too) I was stupid over you what could I do
[Chorus] why hy hy I lay my heart down on the floor I showed you love, you wanted more re re but I gave it all away (cry ry ry ry cry ry ry ry)
some people wait a lifetime for a chance like this I've waited enough baby, no, I won't let you go I'm sick of tears and being fierce
(I won't let go of you, I won't let go of you, of you, of youx2)
[Chorus] why hy hy I lay my heart down on the floor I showed you love, you wanted more re re but I gave it all away (cry ry ry ry cry ry ry ry)
there's nothing left to take (cry ry ry ry cry ry ry ry ry)
Người ta thường nói Happy New Year, nhưng năm nay thực sự chỉ dám nói Hi New Year... vì sao ư... quá rõ rồi còn gì nhỉ?
Cứ mỗi cuối năm, báo chí hay các phương tiện thông tin đại chúng lại rộ lên cái trò "tổng kết cuối năm" với những sự kiện tiêu biểu... nghĩ mà nực cười.
Hiện tại ta đang ở những thời khắc cuối cùng của năm 2009 - một năm đầy biến động, sự cố liên tiếp xảy đến và có tác động vô cùng mạnh mẽ lên cuộc sống, tâm tư cùng tình cảm của mình.
Năm nay không tổng kết blog, không ngồi ca thán, đau khổ hay dằn vặt bởi mấy em xì teen có câu "Không đau vì quá đau". Cuối năm, phải làm một cái gì đó khang khác, đó là việc... tổng kết các sự kiện xảy ra trong 1 năm qua: Năm 2009 đáng nhớ, đáng buồn, đáng giận và đáng thương...
Không sắp xếp theo thứ tự ưu tiên theo kiểu top, mà mình chỉ đơn thuần liệt kê theo thứ tự time (có thể đúng, có thể sai)... Và bây giờ là những sự kiện đã xảy ra trong năm qua...
Tốt nghiệp đại học:
Vâng, thời gian trôi quá nhanh. Nhớ ngày nào còn mài đũng quần ở trường cấp 3, học hành như shit, lo lo lắng lắng mà tuốt 1 cái đã vào trường đại học rồi tốt nghiệp. Cầm cái = khá màu xám xịt mà nghĩ sao nó giống y chang cái tương lai đen thui thủi của mình. Ấy là lúc đó còn nghĩ đến tương lai, nên chạnh lòng lắm. Chính thức giã từ việc học hành từ cuối năm trước để đầu năm nay ôn thi rồi làm luận văn... mệt vãi cả hàng. Học 4 năm mới biết mềnh sai lầm, ôi là cái trường Luật...
Làm và bảo vệ Luận văn:
Đáng nhẽ đưa cái này vào phần event trên nhưng nghĩ đi tính lại buộc phải tách nó ra. Lí do vì đó là giai đoạn... chuối hơn bất kì giai đoạn nào trong năm: số là nhờ 1 người hướng dẫn, hóa ra bị đẩy sang người khác... trong quá trình bảo vệ thì tự lực cánh sinh đến 99%, tốn bao nhiêu tiền của vào quần áo thay vì tài liệu hay kiến thức. Kết quả: điểm vẫn trên 9, tốt nghiệp vẫn = khá. Cái hôm bảo vệ thì đã kể rõ ràng trong 1 entry rùi. Ôi đến là buồn cười, nghĩ lại đến giờ vẫn còn vô cùng vô cùng vô cùng mũ n hãi hùng.
Cô Tâm ra DVD:
Đang từ học hành, nhảy bụp sang văn hóa giải trí tí. Ai cũng biết cuối năm 2008 cô Tâm tổ chức lít vờ sô Sóng Đa Tần tại 4 thành phố lớn, và đầu năm nay cô chính thức ra DVD. Mềnh vẫn nhớ cái cảm giác hôm đi họp FC, gặp mặt cổ, hỏi cổ vài câu khoai và hóc như xương bò rồi sở hữu chữ kí... chẹp... Nhớ cô Tâm quá...
Boyzone đi tour Better 09 và vụ "xù đẹp" DVD:
Một sự kiện vì vụ học hành, thi cử mà bỏ quên đi mất. Boyz lên kế hoạch đi tour Better tại 1 loạt các thành phố lớn tại Anh, bỏ mất cơ hội đi diễn tại Úc. Những video clip up bên youtube làm mềnh nóng lên từng ngày, hi vọng từng ngày đến cuối năm có DVD để xem thì xì... bùm 1 cái, các anh tuyên bố năm nay Better Tour không thâu DVD, để năm sau nha... ôi trời ơi, lúc ấy chỉ muốn thít cổ tức tưởi ngỏm cho xong... Cả cái tour Better hoành văn tráng như thế, đẹp như thế mà các anh nỡ...
Ronan Keating sang Việt Nam:
Mình nhớ là nghe tin này ngay hôm đi SN mình cùng mấy đứa bạn đại học: ôi dời, tưởng gì chứ Ronan sang thì chỉ xin chữ kí là cùng, chả cần ham hố gặp mặt. Dù sao cũng nhờ thím Dung xin đc rồi, anh lại hứa năm sau đưa cả Boyz sang nữa chứ... niềm hạnh phúc chợt nhen nhóm...
Duyên phận ngắn ngủi với TTOL + 24h:
Sau 2 năm miệt mài viết, gửi bài cho TTOL, mềnh đã chính thức dứt áo ra đi vì cái tên 24h. Số là cái apply trên mạng bên 24h đã có hiệu quả: mềnh đến làm test: OK, phỏng vấn vòng 1: OK, phỏng vấn vòng cuối cùng Mr.Sếp: OK tuốt. Vậy là zô làm việc đc... non 1 tháng. Quãng thời gian đó thật là khó tả: áp lực, nhưng cũng vui... lúc bỏ thì thấy nhẹ như trút đc gánh nặng vậy. Ôi là mình...
Dự án Điện ảnh:
Nếu nói đến DADD, mình đã nhắm từ năm học thứ 2. Nhưng ôi thôi cái kế hoạch 24h nó làm mềnh tưởng chừng muốn buông xuôi: đi làm, khỏi học hành gì sất. Thế rồi biết đâu lại đc gọi đi thi, qua vòng viết, rồi qua cả vòng phỏng vấn, rồi đc gọi nhập học. Vậy là chính thức rũ bỏ cả công việc mà chưa tròn 1 tháng để đi học. Và giờ đây đang học mà cuối cùng vẫn thắc mắc: mình làm vậy có đúng ko? Học xong mình sẽ làm gì đây nhỉ??? Ôi lại mấy câu hỏi nặng trình trịch...
Stephen Gately đột tử 10/10/2009
Phải nói rằng thông tin này xảy ra vào ngày 11/10 là một tin sét đánh và khiến mình shock thực sự. Đó là điều tồi tệ nhất từng xảy ra với mình trong suốt nhiều năm liền và nó tác động mạnh mẽ đến nỗi làm thay đổi cả cái nhìn của mình về cuộc sống. Vẫn còn nhớ cái cảm giác như bị rơi xuống chín tầng địa ngục, vẫn còn khóc ràn rụa trong những đêm nằm suy nghĩ... Steo đột tử, những cảm xúc buồn, đau, thương lẫn lộn... và cả những nuối tiếckhông thốt ra nên lời. Cho đến giờ những cảm giác ấy thi thoảng vẫn thường trực vọng về...
Nghĩa vụ quân sự và những trò... nhát ma:
Tưởng rằng cuối năm sẽ trôi qua yên lành, ấy thế mà chỉ mới tuần trước, 3 ngày cuối tuần 6, 7, CN đúng dịp Noel làm mình đau cả đầu, quặn cả ruột rồi toát mồ hôi vì cái vụ... Nghĩa vụ quân sự. Hóa ra học tới trường thứ 2 thì ko miễn NVQS nên cái giấy chứng nhận đang là SV của mình ko còn tác dụng. Vậy là trải qua vụ kiểm tra, khám sức khỏe như là bị phát xít: nói toẹt ra là bị lột truồng rồi đứng làm trò khỉ như 1 vụ lạm dụng tình dục hay hạ nhục hồi Đức quốc xã... đau đớn và nhục như muốn chết luôn. Nhưng cuối cùng thì cũng qua, mà qua cách gì ai cũng biết... phải cảm ơn ông bô trong cái vụ này.
Hi New Year! Bye Old Year!
Và như vậy cái vụ NVQS cùi bắp đã khép lại 1 năm đầy biến động và hỗn loạn 2009... sang năm mới, điều mình mong mỏi không nhiều vì từ khi Steo chết, mình đã nhìn cuộc sống bằng con mắt coi thường rồi. Không lên kế hoạch, ko suy nghĩ dài: chỉ biết là tháng 1 này Boyz sẽ là single, tháng 3 ra Album để tưởng niệm Steo... tạm cứ vậy đã.
Còn tính xa hơn: Quên đi. Mình ko muốn nghĩ, tuy có đôi lúc chạnh lòng, nghĩ về tương lai, về cuộc sống, hạnh phúc cá nhân nhưng tất cả rồi cũng chỉ là phù phiếm. Mong ước năm mới: vẫn là mong ước cũ: mong rằng đêm nay ngủ sẽ là mãi mãi, không bao giờ tỉnh dậy. Vậy thôi, đơn giản thế mà ông trời ko chiều cho mới đau chứ.
"Tuy có nhiều điều xảy ra và thay đổi nhưng có một thứ như cánh rừng tùng này luôn đứng vững thách thức với thời gian…” - Redwoods 2009
Đứng trước việc phải lựa chọn giữa sự tù túng chật hẹp từng kìm giữ mình trong nhiều năm liền và sự tự do khao khát muốn giải phóng bản thân - bộ phim Redwoods (sản xuất năm 2009) không mang đến câu trả lời hoàn hảo bởi đó chính là bi kịch của những tâm hồn lạc lối...
Vào bất kì lúc nào và ở bất kì nơi đâu, lạc lối là trạng thái luôn có thể xảy ra với bất cứ ai trong mỗi chúng ta. Nó xảy đến với nhân vật Everett trong Redwoods bởi anh có một cuộc sống bình thản, lặng lẽ đến chán chường. Thứ duy nhất níu kéo mối quan hệ giữa Everett và Miles - bạn đời của anh không còn là tình yêu mà chỉ là cậu bé Billy mắc bệnh thiểu năng. Everett lạc lối trong chính cuộc sống gia đình lứa đôi của mình bởi từ lâu niềm đam mê cũng như tình cảm giữa anh và Miles đã trở nên câm lặng. Cuộc sống tưởng chừng tự do, tưởng chừng hạnh phúc đầm ấm của Everett giờ chỉ còn là những khoảng cách trống vắng, hững hờ lạnh lẽo giữa hai người: họ nằm cạnh nhau mà khoảng cách dường như xa đến hàng dặm, họ chỉ tạm chia tay một tuần mà hai người đứng nép vào sát hai góc khuôn hình như thể khoảng trống ở giữa sẽ là vĩnh viễn, thậm chí họ còn chẳng có một cử chỉ âu yếm dù chỉ là một nụ hôn từ biệt…
Một khi niềm đam mê đã cạn kiệt, tình cảm đã lụi tàn thì cuộc sống chung chẳng khác gì chiếc lồng khủng khiếp giam cầm trái tim và đè nén lên sự chịu đựng của con người, Everett cũng vậy. Ai cũng biết, Everett càng biết nhưng anh vẫn phải gồng mình chịu đựng sự cô độc, lẻ loi và trơ trọi của một người sống không có hạnh phúc. Từng ngày, từng giờ Everett chỉ quanh quẩn trong “cái lồng” đó mà không thể thoát ra ngoài. Nó giống như con đường anh chạy bộ mỗi sáng - con đường lòng vòng nhưng cuối cùng vẫn dẫn anh quay trở lại điểm xuất phát. Cuộc sống của Everett như bị rừng cây tùng rậm rạp to lớn bao quanh, đổ bóng râm lên che kín mong mỏi được nếm trải tự do tìm kiếm hạnh phúc của con người.
Khi Everett gặp Chase thì dường như đó là lúc anh tìm thấy chìa khóa để mở chiếc lồng đã giam hãm mình. Với Everett, Chase là một hình mẫu lý tưởng cho mong muốn tự do được giải thoát khỏi cuộc sống nhàm chán đang cầm tù anh, nhưng thực chất Chase cũng lại là một “nạn nhân” đang lạc lối trong chính cái tự do đó. Chase đang chạy trốn - đó là điều Everett hiểu rõ, nhưng Chase không trốn chạy khỏi gia đình mà là trốn chạy chính mình, bệnh tật và trên hết là không dám đối mặt với dòng thời gian nghiệt ngã đang trôi vụt qua đe dọa lấy đi mạng sống của Chase bất cứ lúc nào. Khác với Everett, Chase có thể tự do về mặt không gian nhưng lại đang mắc kẹt lại trong dòng thời gian vô tận. Chase giống như nhân vật trong cuốn sách của mình: Lạc lối trong niềm tin - niềm tin vào sự tự do sẽ mang đến hạnh phúc thực sự mà thực chất Chase chỉ là một cá thể trơ trọi trong đó. Sự tự do ấy vô hình chung khóa chặt những khao khát cuộc sống bình thường, ngăn cấm Chase tìm đến tình yêu đích thực, hạnh phúc đơn giản mà bất cứ ai cũng có quyền được hưởng. Và Everett cũng có thể trở thành chìa khóa để giúp Chase thoát khỏi lạc lối trong sự tự do của mình.
Everett và Chase không những tìm thấy trong nhau sự đam mê tình dục mà ở đó còn hiện hữu cả sức hấp dẫn tính dục mãnh liệt. Họ đến với nhau không chỉ từ nhu cầu xác thịt mà còn là cả sự bù đắp thiếu hụt những lỗ hổng cảm xúc, hụt hẫng trong tâm hồn mỗi người. Vẫn góc máy quay không đổi, vẫn là hai con người nằm chung trên một chiếc giường nhưng khoảng cách giữa Everett và Chase gần như là không hề hiện hữu như giữa Everett và Miles. Sự lạc lõng, cô đơn trong họ dường như hòa vào nhau rồi tan biến mất bởi chất “dung môi” mang tên “đồng điệu”. Miền cảm xúc trải dài cùng những đợt sóng tình giữa Chase và Everett được ví như chiếc hộp có hai chìa khóa mà Everett tặng Chase ngày họ chia tay: họ cùng nhau sở hữu và chia sẻ những hồi ức đẹp tồn tại trong một thế giới riêng chỉ có hai tâm hồn lạc lối đã gặp được nhau.
Chase mang đến cả một thế giới cảm xúc mới cho Everett, nó khơi gợi lại trong anh hương vị tình yêu - thứ tình cảm khiến con người chết lịm trong dịu ngọt mà quên đi mất cả thế giới thực tại. Ngược lại Everett cũng trao cho Chase một tình yêu đích thực - người bạn - người tình - người yêu để Chase có thể nhớ nhung, ôm trọn trong tim mà hạnh phúc đi hết quãng thời gian ngắn ngủi còn lại của cuộc đời. Nhìn theo một hướng tích cực, thực chất Everett và Chase đã giải phóng, chỉ lối cho nhau thoát khỏi sự lạc lối của chính mình bằng tình yêu nảy sinh giữa họ. Hình ảnh hai người trao đổi áo ngày ly biệt chính là một minh chứng cho hệ quả tốt đẹp mà cuộc tình chóng vánh giữa Everett và Chase mang lại. Hai người đã “sở hữu” một phần của nhau, chính “một phần” đó sẽ khiến họ không còn bị lạc lối nữa.
Mối quan hệ dù ngắn ngủi nhưng niềm đam mê và cảm xúc mãnh liệt lại khiến cho những người trong cuộc phải bối rối. Everett sợ hãi và chững lại trước khi sẵn sàng thoát ra khỏi “cái lồng” từng giam hãm mình. Anh không thể bước hoàn toàn ra ngoài mà đến với Chase bởi những gì thuộc về cuộc sống “tù túng chật chội” vẫn còn ở nguyên đó. Thực sự Everett có yêu Miles cũng như rất yêu đứa con trai Billy của mình, và như vậy anh biết rằng “cái lồng” đó dù giam hãm mình bao lâu đi chăng nữa thì nó vẫn được định nghĩa bởi hai chữ “Gia Đình”. Đứng giữa hai sự lựa chọn, Everett vô tình biết rằng mẹ mình cũng từng trải qua một bi kịch như thế: cuộc sống hôn nhân của bố mẹ Everett từ lâu vẫn nguội lạnh và đều đều diễn ra tẻ nhạt. Mẹ anh ngoại tình - đó là chuyện đương nhiên xảy ra như nó vừa xảy ra với chính bản thân anh. Cuối cùng mẹ Everett chùng bước mà không bao giờ tiến tới, giờ là đến lượt Everett sẽ phải chọn. Anh không thể đặt hai con đường, hai sự lựa chọn của mình lên bàn cân mà đo đếm, nhưng trong thâm tâm anh đã biết sẵn câu trả lời: Everett ở lại và Chase ra đi.
Tại sao Everett tiếp tục sống cuộc sống không hạnh phúc, tại sao Chase ra đi, tại sao họ không thể ở bên nhau? Đó hoàn toàn là kết quả sự lựa chọn của mỗi người. Everett thà ở lại giữ những kỉ niệm đẹp với hi vọng sau này gặp lại Chase chứ không thể bỏ Miles và Billy dù anh đã kiên quyết dọn đồ sau đoạn hội thoại hờ hững tẻ ngắt giữa anh và Miles, cũng như Chase thà ra đi mang theo những kỉ niệm đẹp về Everett, gửi gắm nó vào cuốn sách đang viết dở còn hơn để Everett chứng kiến những ngày cuối cùng của mình. Cả hai quay lại với bi kịch cuộc đời, nhưng trong họ đã có gì đó thay đổi…
Chase đưa mắt nhìn lại rừng tùng lần cuối trước khi lên xe, đó là những cây tùng đầu tiên và cũng là cuối cùng Chase được thấy. Những cây tùng mọc thành rừng cứ thế cao vút, thẳng đứng, đổ bóng râm bao phủ lên tất cả sự sống, sinh hoạt của con người phía dưới khiến chúng ta dường như lạc bước trong đó. Thế nhưng Chase vẫn đi tiếp và cuối cùng lên tới đỉnh đồi, ở đó Chase và Everett cùng phóng tầm mắt ra xa, tận hưởng mùi vị của bầu không khí không còn ngột ngạt, chạm đến không gian rộng lớn bao la chẳng còn tăm tối lẩn khuất dưới những bóng cây tùng nơi họ từng đi qua. Everett và Chase cùng nhìn về một hướng - họ đã tìm ra được lối thoát.
Dù Chase vĩnh viễn không trở lại gặp Everett như đã hứa nhưng khu rừng vẫn còn đó, vẫn sừng sững những cây tùng vươn cao mãi trường tồn cùng thời gian từng chứng kiến tình yêu giữa hai con người - hai tâm hồn lạc lối tìm thấy nhau là Everett và Chase. Cuộc sống luôn như vậy, những cảm xúc mãnh liệt giằng xé trong đam mê nhiều lúc lại tạo ra bi kịch và chúng ta có thể giải thoát mình bằng cách tự tìm ra lối thoát, nhưng khi đứng giữa những sự lựa chọn con người lại dễ rơi vào “lạc lối” - lạc lối trong chính tâm hồn…
“…hình ảnh rừng tùng hiện ra trong tâm trí Everett khi hai dòng nước mắt khẽ xóa nhòa đôi mắt anh. Trong mơ hồ, giọng nói của Chase vang lên dẫn bước Everett tìm về nơi xưa cũ: “Năm năm trôi qua rồi, đã đến lúc chúng ta gặp lại nhau. Tuy có nhiều điều xảy ra và thay đổi nhưng có một thứ như cánh rừng tùng này luôn đứng vững thách thức với thời gian…” Everett lên đến đỉnh đồi. Ở đó, Chase đang đứng đợi anh…” - Redwoods 2009
Merry Christmas 2009 - Buồn và Trống rỗng... Nó không vui như mọi năm (chính xác là chưa bao giờ vui cả) mà còn buồn hơn, trống trải hơn và... vô nghĩa hơn.
Boyz vừa có lời chúc Giáng sinh trên website chính thức, kèm theo 2 vid của Mikey và Shane nói lời chúc trực tiếp. Tháng 1 này single được chờ đón sau sự ra đi của Steo sẽ ra mắt, kéo theo là album sẽ ra mắt vào tháng 3... híc híc, càng nghĩ đến càng sợ là ko đủ can đảm để nghe. Shane cũng bộc bạch 1 số tâm sự về single và album mới, Ronan thì chuẩn bị tour solo còn Mikey chuẩn bị xuất hiện trong Ice Dancing - chương trình hồi xưa mà Steo tham gia...
Christmas Message from Boyz: "We hope you all have a very Merry Christmas and wanted to thank you all for your love and continued support. Losing Stephen this year was terribly hard for us all but your overwhelming love for him and messages of condolences has helped us get through. God Bless… love Ronan, Keith, Mikey & Shane."
Shane's diary: "We hope to have all the vocals laid down by next Wednesday and expect the first single to go to radio in January, with the follow-up album in March. We do have a particular deadline but I haven’t really felt under pressure with it. Things have been going very well in the studio, it has all come together. For a couple of months, everything went a little bit slow because we didn’t know what to do with Steo’s passing. Ronan dedicated his solo album to him but as a band, we know he would have wanted us to keep going and finish our album without him so that’s what we’re doing."
Cũng chả muốn dịch nữa vì 1 là đang rất bực bội chuyện giấy tờ, 2 là ko đành lòng dịch ra...
Noel năm nay ngoài việc đàn đúm với K5, bận rộn được 1 lúc thì không còn gì đáng nói. Chưa kể đến việc bài tập cứ thế dồn cho ngập đầu. Đã thế vừa nãy về đến nhà, đang mệt phờ râu thì nhận đc giấy gọi Sơ tuyển Nghĩa vụ QS của Phường... Mẹ kiếp, mình đã nộp đủ giấy tờ rồi chúng nó vẫn gọi, láo đến thế là cùng, khốn nạn đến thế là cùng... Đúng như bài lặp lại năm ngoái, mình đã bận, đã ko còn thời gian đi cùng K5 đến phim trường Trần Thủ Độ ở Cổ Loa ngày mai rồi thế mà vẫn vướng vào cái shit này. Thế mới thấu hiểu câu "Không thể sống ở Việt Nam thêm ngày nào nữa"... >.<
Cuối tuần này thật là nặng nề >.<, sáng T2 bao nhiêu là bài, bao nhiêu là việc mà giờ chưa làm gì cả... nản quá. Không ngờ mình lại là kẻ cả thèm chóng chán như thế...
Tuần rồi lại vô tình đập vào mắt cái tin không hay ho về Steo... đời đúng là lắm kẻ khốn nạn, người chết rồi chúng cũng không để cho yên nữa... Boyz vừa có 1 show diễn tưởng niệm Steo, tiếc là chẳng ai quay lại up lên youtube cả! Mà có up cũng ko biết đủ dũng khí mà xem lại không nữa...
Ôi chao là buồn... từ khi Steo mất thì nhạc của Boyz cũng ko dám nghe lại, thành ra chỉ ngồi nhai đi nhai lại Westlife. Westlife thì vẫn là Westlife, không thể thay thế Boyz đc nhưng cũng phải thẳng thắn là nhạc của Westlife đã giúp mình vượt qua 1 số thời điểm khó khăn.
What About Now là single mới của W ra mắt mới đây lần đầu tại chương trình X Factor (khi mềnh vẫn còn làm bên 24h và có 1 bài về sự kiện này). Cái Vid của nó ra cũng ra rồi, nói chung xem mà chẳng có cảm giác gì mấy vì vẫn còn đau lòng vụ Boyz >.<. Nhưng phải công nhận Mark, Nicky vẫn hén sòm như thường! >.<.
What About Now
Westlife
Shadows fill an empty heart As love is fading, From all the things that we are But are not saying Can we see beyond the stars. And make it to the dawn?
Change the colors of the sky And open up to The ways you made me feel alive, The ways I loved you For all the things that never died, To make it through the night, Love will find you
What about now? What about today? What if you’re making me all that I was meant to be? What if our love never went away?
What if it’s lost behind words we could never find? Baby, before it’s too late, What about now?
The sun is breaking in your eyes To start a new day This broken heart can still survive With a touch of your grace Shadows fade into the light I am by your side, Where love will find you
What about now? What about today? What if you’re making me all that I was meant to be? What if our love had never went away? What if it’s lost behind words we could never find? Baby, before it’s too late, What about now?
Now that we’re here, Now that we’ve come this far, Just hold on There is nothing to fear, For I am right beside you. For all my life, I am yours.
What about now? What about today? What if you’re making me all that I was meant to be? What if our love had never went away? What if it’s lost behind words we could never find?
What about now? What about today? What if you’re making me all that I was meant to be? What if our love had never went away? What if it’s lost behind words we could never find? Baby, before it’s too late, Baby, before it’s too late, Baby, before it’s too late, What about now?
Tính ra đã bao lâu ko sờ đến blog rùi nhỉ, được nửa tháng rồi đấy... ấy thế mà sao thời gian trôi đi nhanh thế, gấp thế, vội thế... làm mình cứ ngỡ chuyện xảy ra mới chỉ là ngày hôm qua...
10/10/2009, ngày ấy nó đã lùi vào quá khứ, nhưng trong lòng mình thì nó luôn luôn mới chỉ là ngày hôm qua. Cái cảm giác ấy vẫn tồn tại, vẫn vương vấn, vẫn còn đọng lại dư âm dằn vặt đau khổ nặng trĩu.
Có rất nhiều chuyện xảy ra với mình từ 1 tháng qua, nhưng hỡi ơi đâu còn tâm trạng để mà kể, để mà vui, để mà buồn hay để mà nghĩ khi đầu óc lúc thì trống rỗng, khi thì nặng trĩu mà lại lơ lửng như trên mây. Vẫn buồn vì Steo, vẫn đau vì Boyz, Boyz đã không còn nữa rồi... sao mà sự thật này nó khó chấp nhận đến như thế?
Nhiều người bảo mình điên... thây kệ họ, họ thì hiểu gì cơ chứ! Mà mình cũng chẳng cần họ hiểu. Nghĩ cũng nực cười vì đã có lúc mình cảm thấy muốn gạt lại tất cả đằng sau, bỏ lại mọi thứ thuộc về quá khứ, đoạn tuyệt với tất cả các mối quan hệ để bắt đầu một cái mới mẻ. Chạy trốn quá khứ? Không hẳn là vậy nhưng có lẽ là vậy đấy.
Cuộc đời đúng là đầy chữ ngờ... trước khi mình vẫn sống chỉ biết có ngày mai, chưa bao giờ nghĩ xa hơn ngày kia. Từ khi Steo ra đi mình lại càng thẩm thấu cách sống đó. Con người lo xa quá làm gì, sống ngày nào biết ngày đó, đặt ra nhiều mục tiêu quá để rồi đột ngột nằm xuống thì biết tính sao?
Đang tâm niệm sẽ thi vào Film Studies thì bỗng nhiên làm việc cho 24h. Biết nói thế nào nhỉ? Làm việc dưới 1 môi trường áp lực cao khiến mình thấy sợ và hay bàn lùi -> tật xấu không bỏ được. Nhưng đang làm thì lại thi đỗ Film Studies và mình rơi vào thế chơi vơi giữa 2 dòng nước: chọn bên nào, bỏ bên nào.
Cuối cùng, made up my mine, quyết định bỏ làm đi học. Và 1 tháng thử việc trải nghiệm cái cảm giác đi làm kết thúc. Mình thở phào vì trút gánh nặng rồi quyết định cắp sách đi học. Cho đến giờ học được hết 3 tuần thấy đúng là mình quyết định không sai. Chỉ mỗi tội tiền không có nên phải đi xin và phải lo vụ NVQS.
Chuyện 10 tháng nữa học xong làm gì, chuyện tình cảm thế nào mình không cần biết tới. Đó là chuyện của tương lai xa vời. Dù rằng đôi lúc nghĩ lại muốn bỏ nhưng mình biết rằng nếu có dừng lại thì khi và chỉ khi chết, chứ còn thở thì phải bước tiếp, dù là có... sa chân xuống hố đi nữa.
Chẹp... khi nhận được tin này thì mình cũng không còn quá bất ngờ nữa và cũng có một chút mừng cho Boyz... không phải vì không muốn nhìn thấy Boyz một lần nữa trên sân khấu mà là lo cho Boyz khi các anh cố gắng biểu diễn mà không còn có Steo.
Chẹp... khi nhận được tin này thì mình cũng không còn quá bất ngờ nữa và cũng có một chút mừng cho Boyz... không phải vì không muốn nhìn thấy Boyz một lần nữa trên sân khấu mà là lo cho Boyz khi các anh cố gắng biểu diễn mà không còn có Steo.
Mất Steo là một trong những cú sốc quá lớn mà các thành viên trong nhóm phải chịu đựng, làm 1 album không có Steo đã là đủ rồi... mình cũng ko nghĩ sẽ đủ sức nhìn 4 thành viên của Boyz biểu diễn mà thiếu Steo đâu >.<
Dù rất tiếc nhưng đời là vậy, luôn có những sự việc xảy ra mà không hề báo trước... khiến người ta phải chịu đựng những nỗi đau không nói nên lời.
Mới tìm được một số ảnh chưa có của Steo, bọn báo thì dịch là "ảnh cuối cùng mới đc công bố" nhưng 1 số kiểu trong này rõ ràng là chụp để promo cho Better Tour 09 >.<, đúng là bọn dốt nát... bi giờ thì cũng không còn sức mà chửi chúng nó nữa. Nhớ Steo và Boyz quá... :(
Up cùng clip interview của 4 người trên Sky News, lần đầu tiên sau khi Steo chết, nói về album mới... Shano lúc nói về Steo còn ko nói nên lời >.<, thật ko ngờ Shano tình cảm thế vì luôn nghĩ Shano mạnh mẽ lắm cơ... Chạnh lòng lúc 4 anh cười khi nhắc đến kỉ niệm về Steo... :((, buồn quá... muốn chết quá...
Nghĩ mà buồn, tại sao có những người có thể cười cợt trên nỗi đau của người khác >.<, mỗi người 1 tâm trạng, mỗi người một nỗi buồn chứ... :(, thật là đáng thất vọng cho những kẻ vừa ra vẻ hỏi han vừa cười cợt mà mình từng coi là bạn...
Mình bít rằng ko bao giờ có thể vượt qua nỗi đau này mà >.<
Những bức hình này mà bọn báo chí gọi là "hình cuối cùng mới đc công bố" của Steo mới điên cuồng chứ >.<
Vẫn là promo cho Better Tour... Boyzone giờ ko thể tròn vẹn như xưa đc nữa rồi
Không bao giờ đành lòng để Steo ra đi >.<
Clip interview của Boyz với Sky News... suýt phát khóc khi thấy Shano nghẹn ngào >.<