Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009

Rest in Peace.... Director Huỳnh Phúc Điền

Huỳnh Phúc Điền

26/06/1970 - 30/06/2009

... Chú Điền đã ra đi, Việt Nam mất đi một đạo diễn tài năng bậc nhất, cô Tâm mất đi một người anh - người bạn thân thiết ... Chú ra đi khi còn quá trẻ... hãy yên nghỉ chú Điền nhé, mọi người cũng như fan Mỹ Tâm sẽ nhớ mãi tới chú, người đã đóng góp công sức không nhỏ để đưa Mỹ Tâm của chúng con tới một đỉnh cao như bây giờ...



Trích lời cô Tâm:

Vậy là anh đã ra đi thật rồi, em vẫn không tin điều đó là sự thật! Sau một đêm dài thức dậy em đau lòng khi nhận ra anh đã thật sự ra đi. Không biết đến kiếp nào mới gặp lại nhau phải không anh? Vẫn còn đó giọng nói, điệu cười của anh hôm qua, những câu chuyện vẫn còn chưa nói hết, cảm nhận của em ở nơi xa như thế này không biết có bay được đến nơi anh nằm hay không?! Cuộc đời ngắn ngủi quá phải không anh? bao nhiêu đó vẫn còn chưa đủ, được mất trong lúc này còn ý nghĩa gì nữa đâu? Mình đã có biết bao nhiêu kỷ niệm, 24 giờ đồng hồ em yên lặng để nhìn thấy hết những hình ảnh của anh em mình trong những tháng năm qua, và bây giờ em mới tin rằng anh đã ra đi thật rồi. Vậy là em, là tất cả những anh em phải chấp nhận chia tay vĩnh viễn một người bạn, một người anh yêu quý, em không biết nên khóc hay cười để tiễn anh ra đi? Anh muốn thế nào sao không đợi anh em về nói một tiếng rồi đi cũng được.. anh thật ích kỷ quá!!!...

Biết nói gì nữa đây anh? Thôi anh đi nhé, hãy dành hết tất cả những yêu thương anh có được cho chị và 2 bé để có sức mạnh tiếp tục sống những ngày tháng xa anh, cho em rớt một lần nước mắt để chia tay anh và hẹn có một kiếp nào anh em mình lại gặp..

Anh đi..

Chia tay nhau giữa chiều hè giấu nắng
Hơn một vòng nơi ấy là màu đêm
Đôi mắt ai nhìn xa xăm ô cửa
Đôi môi cười gò má vẫn còn run

Giữa hiện thực ta hẹn ngày gặp lại
Trong giấc mơ ai lại nói ra đi
Bao tâm tư chưa một lần kể hết
Nắm bàn tay chưa trọn một câu chào

Còn kiếp nào ta lại được gặp nhau?
Những đam mê và tài hoa còn đó
Anh ra đi nằm trên bờ xanh cỏ
Rồi một ngày cỏ cũng phủ tên anh

Chào anh nhé trái tim còn nóng bỏng
Ở nơi xa thắp một nén hương lòng
Em sẽ hát "Tôi ơi đừng tuyệt vọng"
Tiễn anh đi trong đôi mắt anh cười.

Thương nhớ về anh!

USA chiều buồn
Em Mỹ Tâm

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2009

Rest in Peace.... Michael Jackson & Farrah Fawcett


Michael Jackson

29 / 08 / 1958 – 25 / 06 / 2009




Một con người tài năng tuyệt đỉnh, biểu tượng của dòng nhạc Pop những năm 80... một con người mà sự nổi tiếng đi kèm với tai tiếng... Một con người mà Heal the world hay Earth song vẫn làm rung động hàng triệu trái tim mọi người trên thế giới...





==============

Farrah Fawcett

02 / 02 / 1947 - 25 / 06 / 2009



Dù chỉ xuất hiện trong 1 mùa chiếu duy nhất, hình tượng cô gái tóc vàng quyết rũ đã in đậm vào tâm trí khán giả và người hâm mộ 3 nữ thám tử tài sắc của Charlie... Cho đến hàng chục năm sau, người ta vẫn nhắc đến Thiên thần tóc vàng Farrah Fawcett... dù căn bệnh ung thư đã chiến thắng nhưng hình ảnh Farrah Fawcett vẫn còn sống mãi... Nữ thiên thần tóc vàng...





Thứ Ba, 23 tháng 6, 2009

Lầm Lỡ - 13 Nữ Tù Nhân OST (tự nhiên... bấn :(... )

...Xin một lần cuối bình minh quay về xua bóng đêm cô đơn
Dù chỉ là chút khoảnh khắc yên bình trong mơ
Một mai thức giấc thầm mong ước bay về nơi yên bình...




Lầm Lỡ
Perfomed by: Pha Lê - Hoa Thủy Tinh
Album: 13 Nữ Tù Nhân OST



Lòng người đổi thay đâu có ai ngờ
Xô ngã bao giấc mộng
Để giờ đây trong em chỉ có mùa đông cùng đêm buốt giá
Đâu có những nụ cười những đắm say những yêu thương
Chỉ còn lại giọt lệ rơi cho tình yêu từ nay xa xa mãi
Một lần lầm lỡ để mãi xót xa cho trái tim mong manh
Giờ chỉ là chút dĩ vãng vơi đầy trong em
Rồi mai thức giấc được tung cánh trên trời cao
Xin một lần cuối bình minh quay về xua bóng đêm cô đơn
Dù chỉ là chút khoảnh khắc yên bình trong mơ
Một mai thức giấc thầm mong ước bay thật xa


Lòng người đổi thay đâu có ai ngờ
Xô ngã bao giấc mộng
Để giờ đây trong em chỉ có mùa đông cùng đêm buốt giá
Đâu có những nụ cười những đắm say những yêu thương
Chỉ còn lại giọt lệ rơi cho tình yêu từ nay xa xa mãi
Một lần lầm lỡ để mãi xót xa cho trái tim mong manh
Giờ chỉ là chút dĩ vãng vơi đầy trong em
Rồi mai thức giấc được tung cánh trên trời cao
Nụ hồng khoe sắc sau những cơn mưa để chào đón ngày mới
Cùng những tia nắng ngập tràn trong tim
Biến mọi nỗi ưu phiền thành những ước mơ
Xin một lần cuối bình minh quay về xua bóng đêm cô đơn
Dù chỉ là chút khoảnh khắc yên bình trong mơ
Một mai thức giấc thầm mong ước bay về nơi yên bình

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2009

Sometimes... Miss Sad Melodies...


Chuẩn bị kết thúc 1 tuần tồi tệ...

Rảnh rang lại nhớ đến Lie To MeGoin' Home...

Lại ... muốn nhìn thấy biển...





Lie To Me - Shane & Jach from Shelter (Romantic Scene) Goin' Home - Shane, Jach & Cody from Shelter (Ending Scene)



Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009

Nhớ biển... Tập 2 >.<

Giấc mơ mùa hè - Một trong những bài hát khó nghe nhất Vol 6, do Võ Thiện Thanh sáng tác, mới đầu nghe ko cảm đc bài này, nhưng càng về sau... nhất là lúc tâm trạng đang tưng tửng thế này thì Giấc mơ mùa hè thật ý nghĩa làm sao...


Lời và giai điệu Giấc mơ mùa hè rất nhẹ nhàng, ban đầu người nghe có thể khó chịu với giai điệu có vẻ "ngang", nhưng thực chất nghe kĩ, sự hòa quyện giữa kiểu phối pop-ballad đặc trưng và giọng hát trầm ấm của Tâm sẽ làm dâng trào trong lòng một dòng cảm xúc mới...


Như được đứng trước biển, lắng nghe từng con sóng, thả hồn để đc bay bổng và bay cao tận cuối chân trời nơi biển xanh thẳm...


" ...Mùa hè cho em giang đôi cánh bay lả lơi
Về miền xanh tươi bao la sóng xa trùng khơi ..."




====================

Giấc Mơ Mùa Hè

Perfomed by: Mỹ Tâm
Album: Vol 6: Trở lại
Composer: Võ Thiện Thanh



Mùa hè mây bay mây bay đến vô cùng xa
Mùa hè xanh tươi xanh tươi đến vô cùng xanh
Ngồi bên anh giữa cõi lênh đênh, tựa vai anh nghe sóng ru êm,
Dập dìu thuyền về nơi bến xa, mình dìu nhau đi trên bãi cát lunh linh nắng vàng.

Mùa hè theo anh lang thang đến những ngàn xa
Mùa hè theo anh phiêu du đến những ngàn xanh
Người tôi yêu đôi mắt xa xôi, làm cho tôi xao xuyến ngỡ như hồn đã vút bay lên bầu trời
Tựa đôi cánh hải âu vờn sóng nắng buông tơ vàng

Rồi khi vắng bóng anh yêu trên lối về,
Em nhận ra em không thể sống thiuế người.
Ngày mai, cuộc sống cứ thế trôi đi mãi
Lòng em vẫn nhớ những lúc đôi chúng ta đi trong hè mơ.

Mùa hè cho em giang đôi cánh bay lả lơi
Về miền xanh tươi bao la sóng xa trùng khơi
Người tôi yêu đôi mắt xa xôi làm cho tôi xao xuyến ngỡ như hồn đã vút bay lên bầu trời,
Tựa làn mây hồng đang lỡ lừng nắng phai cuối trời.








Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2009

Thèm... biển :)

Một buổi sáng như bao... buổi sáng...



Chuông đồng hồ từ mobile réo rắt nhạc điệu quen thuộc của Goin' Home - Bill Ferguson - nhạc phim của Shelter mềnh đã để từ gần năm nay!

Vẫn giai điệu đó, vẫn tiếng guitar trầm buồn, chậm rãi như ru người ta vào giấc ngủ (chứ ko phải là để đáng thức ^^)... nhưng hôm nay vươn vai tỉnh giấc lại có cảm giấc muốn... ra biển.

Cũng một phần do Shelter là Movie quá đỉnh, từ khi nghe soundtrack của nó là chỉ muốn định cư luôn ở biển, để mỗi sáng thức dậy là có đc cảm giác gió mặn của biển lùa vào, len lỏi... cái cảm giác mằn mặn, cái thi vị lãng mạn... thả mình nằm dài trên bãi cát, được nghe rồi cảm nhận những con sóng nhỏ đều đều vỗ vào bờ.

Giai điệu cũng như lyric của Goin' Home mà được nghe khi đi biển thì quả thật không còn gì bằng.

Vậy đấy, mơ thì mơ thế nhưng hè năm nay chắc chắn là cái hè khốn cùng nhất, đừng hòng có mà bước đc 1 chân ra khỏi nhà chứ nói gì... ra biển.

Nhưng... vẫn thèm biển quá...

Take me back toward the sea
Amongst the tide
Amongst the sky
Never thought much of the citylights


Goin' Home - Bill Ferguson (Shelter OST)



Take me back toward the sea
Amongst the tide
Amongst the sky
Never thought much of the citylights

Take me back to where I'm from
Show me the chorus of the sun
Let's make it like a hideaway

Take me back to where I'm from
For me, there's nothing more
Take me back to where I'm from
Take me back to where I'm from
The sun, the sand, the shore
Take me back to where I'm from

Yes, I'm going home
Yeah, I'm going home
No other place for me
No other place for me

Yes, I'm going home
Yeah, I'm going home

Take me back to where I'm from
For me, there's nothing more
Take me back to where I'm from
Take me back to where I'm from
The sun, the sand, the shore

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2009

Better Tour 2009 - The Boyz

Mải thi, mải bấn với bao nhiêu việc xảy ra trong mấy tháng khốn nạn qua nên quên mất cái Better tour của The Boyz ... tội lỗi, tội lỗi.


Hôm nay ngồi rỗi nên lên youtube + website của Boyz lục tìm toàn bộ thông tin. Suất diễn đầu tiên diễn ra vào 24.25/5 tại Belfast... hiện chưa có thông tin nào cập nhật về kỉ lục phòng vé hay lượng khán giả.. tuy nhiên theo như fan "tự khen" và The Boyz "tự khen" thì rất hoành tráng ^^.

Lận đận xem mấy clip fan quay ở Dublin, Wemsley và 02 Arena thì thấy hoành tráng thật. Bản thân xem qua bản "quay trộm" đã thế... chắc không khí nó còn phải cuồng hơn nhiều ^^.

Trừ có Mikey và Shane giữ nguyên hair style, còn lại Keith, Ro và Ste đều change cả... trông cũng đc, cái gì mới cũng hay mà :))

Theo như các clip thì bài mở đầu các show diễn là Love You Anyway, và bài cuối là Life is a Roller Coaster.

Cầm lòng lắm định thề ko xem để chờ đến tháng 10 ra DVD chính thức mới thưởng thức, nhưng không cưỡng lại đc nên nghiền ngẫm qua mấy cái clip thì nhận xét sơ qua thế này:

+ Hát live vẫn đỉnh, chuyện.. The Boyz mà lại.

+ Quần áo + phụ kiện càng ngày càng đẹp.. hơ hơ

+ Xuất hiện trong bài đầu tiên Love You Anyway không còn là... chui từ dưới lên như 2008 mà ... rớt từ trên trời xuống.

+ Mikey không còn play piano trong Worlds (vẫn lead đoạn đầu) mà chuyển sang play guitar trong Father and Son.

+ Ste + Ro đều vẫn mỗi người 1 single, hình như Ro ko còn hát When you say nothing at all nữa mà chuyển sang 1 trong 2 single mới lên #1 trong bảng xếp hạng vừa qua của him, còn Ste thì hát Single Lady.. hay đáo để.

+ Liên khúc lần này The Boyz chọn cover lại của Queen (3 bài thì phở), trong đó có cả We will rock you, còn 1 số bài khác lạ hoắc nhưng vì chất lượng quay + âm thanh tồi nên nghe chả hỉu chi ráo.

+ Các move, trick ít thay đổi, tuy nhiên trong mỗi bài lại có những cái mới khá thú vị... (cái này DVD Liveshow sẽ show hàng đây)

+ Trong bài cuối Life is a Roller Coaster, cả 5 treo mình lơ lửng và nhào lộn y như trong lyric... làm fan ở dưới cứ gào rú như đúng rồi! :D

Túm lại là rất rất nhiều cái hay ho mà chỉ thông qua mí clip quay vội của fan thì ko thưởng thức đc... Tour diễn đến giữa tháng 7 là end, trong khi đó ta ngồi đây, ca bài ca "Bao chừ cho đến tháng 10" để đợi DVD ra mắt trên Amzone (đấy là nếu có ra DVD >.< như năm ngoái).

Từ sau entry này sẽ cập nhật liên tục các clip của fan quay, hay đáo để ^^, cũng phải theo dõi, "giả vờ" tận hưởng chút không khí sôi động của Better Tour 09 chứ hỉ.

Love The Boyz 4Ever, Love Mikey, Ro, Ste, Sho, Keith 4Ever.. hehe :xxxx

Một số hình ảnh hiếm hoi của Better Tour + Bonus 2 clip Backstage Better Tour 09:





Part 1:



Part 2: Có đoạn Ro + Keith + MC đùa gì đó về Steve mà nghe mãi ko ra ^^.



Thứ Năm, 21 tháng 5, 2009

18/5/2009 - Bảo vệ Luận Văn (Oh, Shit...)

18/5/2009 - Mình sẽ nhớ mãi cái ngày khốn nạn này.. không phải vì 1 ngày nữa là ngày sinh Cụ Hồ, mà là cái ngày mình bảo vệ… Ôi chao là buồn.









Trước giờ bảo vệ.. ôi bấn là bấn

Bẩn thần bần thần, lo lo lắng lắng đứng ngồi không yên từ trước đó cả tuần vì cái ngày này. Chuẩn bị quần áo xong xuôi, kiến thức xong xuôi… 1 ngày trước đó thậm chí tối còn ngủ rất sớm để rồi nhận hậu quả… trằn trọc cả đêm thấp thỏm chờ sáng hôm sau.

Sáng hôm sau, trời MƯA… ối dời ơi, mưa còn to là đằng khác. Vậy là phải sắp xếp toàn bộ quần áo vào 1 túi để đến trường mặc. Đi đc đến trường thì quần bò ống thấp ống cao, áo thì mưa bùn bắn bẩn quá nửa, trông chẳng khác nào thằng ăn mày cái Bang… vai thì khệ nệ 2 túi nặng như cùm.

30 phút loay hoay trong phòng WC (phải chui lên tận tầng 3 nhà D để tránh bị dòm ngó) cuối cùng cũng ních vừa bộ quần áo… trang điểm thêm tí chút, bồi thêm tí gel + perfume: ờ, trông mình cũng ok đấy. Tự nhủ rồi bước ra ngoài, tất tưởi chờ đến lượt bảo vệ… và trời vẫn mưa.

Thời gian nặng nề trôi đi, lần lượt Fide, Thủy, bọn con Heo, các iem bên DAN đến mình vẫn chưa tới lượt. Lòng như lửa đốt còn bụng thì đánh lô tô còn hơn cả Sổ xố kiến thiết miền Bắc… đấy là còn “chạy” đủ đường rồi đấy… trời vẫn mưa.









Bảo vệ + Phản biện = Làm trò cho thiên hạ

Đến lượt rồi… hiên ngang xông lên thôi, quá trình bảo vệ + phản biện xin mời xem cờ líp phía dưới... khi ra ngoài thì thở phào nhẹ nhõm như trút đc trái núi trên vai. Bạn bè vây quanh cùng 3 bó hoa “đồng tiền” (chúng nó chửi xéo mình chỉ bít đến tiền đây mờ)…

Chụp ảnh vội vàng với Thủy, Fide, 5 bạn bên DAN còn nhóm mình thì quên luôn, cơ bản đinh ninh là buổi chiều vợ mình bảo vệ sẽ chụp ảnh mà. Trưa hôm ấy dù trời mưa không ngớt mấy đứa (nhóm Fide + DAN) vẫn kéo nhau đi ăn uống đập phá… mưa càng to.

Chiều đến, trời thì nắng ráo hơn tí, nhưng nóng ôi chao là nóng… cái áo sơ mi có khi dính sát vào người sũng mồ hôi. Con vợ mình số xui xẻo không bảo vệ như ý muốn, nó khóc sướt mướt. Tệ hơn, công tác chụp ảnh ghi hình sau bảo vệ bị phá hỏng bởi một chuyện không ai muốn: Bà con vợ mình mất.!











Hoa, hoa và hoa...

Hừ hừ, cái ngày hôm nay nó đen, đen lắm mà, đen từ đầu đến chân đến độ con Trang Bỉm nhìn mình phán 1 câu “bộ mày mặc hợp với đám tang”… đấy, mồm thúi ăn mắm ăn muối giờ thì toại nguyện. Bà con Bình mất, cả nhóm lập tức thông qua kế hoạch thuê taxi đi về quê ở Bắc Ninh viếng rồi lên luôn.

Cuối cùng, Minh vì bị gia đình cấm túc, sợ quyền thế của ông già nên phải ở nhà. 6 đứa leo lên taxi 4 chỗ sợ gần chết (sợ chó áo vàng bắt)… tắc đường, ngột ngạt, đèn đỏ, khói bụi… mất hơn 2 tiếng sau xe mới ra đc đường cao tốc để về Bắc Ninh… trời mưa như trút.











Nào ta cùng pose...

Trên đường thì cười phớ lớ, chả bù trước khi lên xe con vợ mình khóc thảm như mưa… 6 đứa vẫn đủ tâm trí chọc cho lão lái xe cười tím tái ruột gan, mưa dek thèm tạnh.

Về đến quê, Bình thì vồ lấy áo quan khóc rũ rượi, khóc như thi với mưa ngoài trời. Cả bọn ngồi 1 lúc rồi biến thẳng cẳng về Hà Nội… về đến HN đã là 10h hơn… một chuyến road trip đáng nhớ, để đời và… cực kì tốn kém (nợ con Heo 220k đã trả đâu…).



Vợ mềnh và mềnh...























... cùng Fide, Thủy














... cùng tập đoàn DAN.

Và kết quả là gì, điểm cuối cùng là 9.63… thấp kinh tởm luôn. Mình tự hỏi, mình đã làm gì để phải chịu 1 kết quả nhục nhã như vậy.. xin có vài lời như sau:

+ Ngay từ công tác làm khóa luận, đã không nhận đc bất kì sự giúp đỡ gì từ bên ngoài, tự thân vận động: tìm tài liệu, xử lí tài liệu và viết, chép…

+ Đến khi đem ra phản biện, ngay đến Mr.Hùng, người mình đã cất công đi đến nhà 2 lần mang theo quà cũng chê không hết lời, không còn chừa lại 1 tí sĩ diện nào cho sinh viên. Và kết quả cuối cùng rút ra có thể là… ko đi tiền trước.

+ Nói đi nói lại, lỗi của luận văn là gì: là font chữ (mẹ, time new roman chứ lẫn vào đâu, 1.5 line chả lẽ tôi nhầm???...) rồi đủ các thứ lung tung khác.

+ Đến khi nhận đc điểm, sững sờ, không phải vì nó thấp, ko phải vì nó cao, bởi nó quá tầm thường. Cả kể đc 7 hay 10, vẫn là 7 phẩy, vẫn bằng khá, ham hố gì… nhưng quan trọng là hội đồng không coi cái luận văn ra gì, chê ko tiếc lời luôn.

+ Nhận đc thông tin đó, shock mất mấy ngày… công sức mình bỏ ra, thử hỏi như thế còn gì khốn nạn hơn! Chả lẽ chửi cha chúng nó lên, nhưng biết chửi ai ngoài tự chửi mình quá ngu, quá thực dụng… ngoài cái lời khen xã giao “thằng bé nói tốt”… tao dek thèm.

+ Tổng kết lại, 4 năm cái trường Luật này không ra 1 cái thể thống gì, giáo viên thối đường giáo viên, sinh viên nhục đường sinh viên… tất cả chỉ là nạn nhân của 1 chế độ giáo dục và đào tạo thối nát nhất từ trước đến nay.. bóc lột sinh viên từng đồng xu cuối cùng (mà kể ra có khi phải đến sáng tuần sau cũng ko hết chuyện).

+ Luận văn, ham hố gì cho cam ngoài cái việc không phải ôn thi 2 môn Tốt nghiệp, tiền mất, tật mang, mà lại tật đau nữa chứ… tốn 1 chai cho gv hướng dẫn, nhưng đã nhận đc cuộc gọi tuần sau đến gặp (chắc trả lại, ko thèm cầm…), tốn vài trăm lít cho hội đồng phản biện (còn nhục hơn bị lột truồng trước chốn đông người) mà phản biện đéo có ra gì, tốn đến gần 2 chai cho quần áo, trang sức, phụ kiện đi kèm… và đó là cái duy nhất mình không thấy tiếc… ôi là mình.

















... hậu Luận văn

Cuối cùng, tất cả để nhận ra 1 điều: mình không có duyên với ngành Luật, mình ko học đc Luật.. ôi sự thật sao mà đắng ngắt, chua chát và… tốn kém. Đổ 4 năm thanh xuân vào một chốn “hút máu” người không ghê răng… và giờ, mình sắp là kẻ thất nghiệp…

Quên… trời cả ngày hôm ấy… ko ngừng mưa!!! =_+.


Bonus: Luận văn Liveshow...

Part 1:



Part 2:



Part 3:



Part 4: